Vợ bị t/ai n/ạn, chồng đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau đến đón, gặp b/ất ng/ờ gặp chuyện không thể ngờ
Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó – ngày mà mọi thứ trong cuộc đời tôi như sụp đổ chỉ trong vài giây.
Hôm đó là một buổi chiều mưa. Tôi đang lái xe máy từ công ty về nhà thì một chiếc xe tải từ phía sau bất ngờ lấn làn. Tôi chỉ kịp nghe tiếng phanh rít lên chói tai, rồi mọi thứ tối sầm.Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.Xung quanh toàn mùi thuốc sát trùng. Đầu tôi đau nhói, chân tay nặng trĩu như không còn thuộc về mình.Người đầu tiên tôi nhìn thấy là chồng tôi – Tuấn.
Anh ngồi cạnh giường, mắt đỏ hoe. Khi thấy tôi mở mắt, anh lập tức nắm chặt tay tôi.
“Em tỉnh rồi… trời ơi, em làm anh sợ chết.”
Tôi cố nói nhưng cổ họng khô khốc.
“Em… sao rồi?”
Tuấn im lặng vài giây rồi nói nhỏ:
“Bác sĩ nói em bị chấn thương cột sống. Phải nằm một thời gian dài để hồi phục.”
Một thời gian dài.
Ba chữ đó lúc ấy nghe rất mơ hồ.
Tôi không biết rằng… nó sẽ thay đổi cả cuộc đời mình.
—
Những ngày sau đó là chuỗi ngày đau đớn.
Tôi gần như không thể tự ngồi dậy. Mỗi lần xoay người cũng cần y tá giúp.
Tuấn chăm tôi rất tận tình. Anh nghỉ làm mấy ngày để ở bệnh viện với tôi.
Mỗi khi tôi khóc vì đau, anh lại nắm tay tôi nói:
“Không sao đâu. Anh sẽ luôn ở bên em.”
Tôi tin anh.
Tôi luôn tin chồng mình.
Nhưng hai tuần sau, bác sĩ gọi Tuấn ra ngoài nói chuyện.
Khi quay lại, gương mặt anh trầm hẳn.
Tôi hỏi:
“Bác sĩ nói gì vậy anh?”
Anh do dự một lúc rồi nói:
“Bác sĩ bảo em cần thời gian hồi phục lâu. Có thể vài tháng… thậm chí hơn.”
Tôi im lặng.
Anh nói tiếp:
“Anh nghĩ… hay là đưa em về quê một thời gian.”
Tôi ngạc nhiên:
“Về quê?”
“Ừ. Ở quê có bố mẹ em chăm sóc. Không khí cũng tốt hơn. Anh thì phải đi làm, không thể ở nhà suốt được.”
Lý do nghe rất hợp lý.
Nhưng không hiểu sao lúc đó trong lòng tôi có chút gì đó chùng xuống.
Tôi hỏi nhỏ:
“Anh… không chăm em được sao?”
Tuấn vội lắc đầu:
“Không phải vậy. Anh chỉ sợ em ở thành phố không ai chăm sóc chu đáo.”
Tôi nhìn anh.
Rồi gật đầu.
Tôi không muốn trở thành gánh nặng.
—
Một tuần sau, Tuấn đưa tôi về quê.
Quê tôi là một vùng nông thôn yên tĩnh cách thành phố gần hai trăm cây số.
Bố mẹ tôi đã già. Nhưng khi thấy tôi nằm trên cáng được đưa xuống xe, mẹ tôi bật khóc.
“Trời ơi con tôi…”
Tuấn vội vàng giải thích:
“Tai nạn thôi mẹ, bác sĩ nói sẽ hồi phục.”
Anh ở lại quê hai ngày để sắp xếp mọi thứ.
Trước khi đi, anh ngồi bên giường tôi.
“Em yên tâm dưỡng bệnh. Khi nào khỏe hơn anh sẽ đón em lên.”
Tôi nắm tay anh.
“Anh nhớ gọi điện cho em nhé.”
Anh cười:
“Ngày nào cũng gọi.”Tôi nhìn theo chiếc xe của anh khuất dần trên con đường làng.
Lúc đó tôi không biết rằng… phải rất lâu sau tôi mới gặp lại anh.
Những tháng ở quê là quãng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi.
Tôi phải tập vật lý trị liệu mỗi ngày.
Có những hôm đau đến mức tôi khóc cả buổi.
Mẹ tôi vừa xoa chân cho tôi vừa nói:
“Cố lên con… rồi sẽ khỏi thôi.”
Bố tôi thì lặng lẽ ra vườn hái lá thuốc về nấu cho tôi ngâm chân.
Còn Tuấn…
Tuần đầu tiên anh gọi điện mỗi tối.
Tuần thứ hai… hai ngày gọi một lần.
Đến tháng thứ hai, cuộc gọi thưa dần.
Tôi chủ động gọi cho anh thì anh thường nói đang bận.
“Anh đang họp.”
“Anh đang đi công tác.”
“Anh gọi lại sau nhé.”
Nhưng nhiều khi… anh không gọi lại.
Tôi bắt đầu thấy lòng mình trống rỗng.
Nhưng tôi tự nhủ: chắc anh bận thật.
—
Bốn tháng trôi qua.
Một buổi sáng, khi tôi đang tập đi bằng khung tập thì điện thoại rung lên.
Tên Tuấn hiện trên màn hình.
Tôi mừng đến mức suýt khóc.
“Anh!”
Giọng anh ở đầu dây có vẻ vội vàng:
“Anh về quê đón em lên.”
Tôi sững lại.
“Thật hả?”
“Ừ. Anh đang trên đường rồi.”
Tim tôi đập rộn ràng.
Sau bốn tháng… cuối cùng tôi cũng được về nhà.
Chiều hôm đó, Tuấn đến.
Anh bước vào sân nhà với vẻ hơi lạ.
Mặt anh gầy đi, ánh mắt có chút gì đó né tránh.
Mẹ tôi vui vẻ nói:
“May quá, con rể đến rồi. Con bé cũng đỡ nhiều rồi.”
Tuấn gật đầu.
Anh nhìn tôi, cố cười:
“Em đi được rồi à?”
Tôi chống khung tập đứng dậy.
“Chậm thôi nhưng được rồi.”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Vậy… mình về thôi.”
Tôi gật đầu.
Nhưng đúng lúc đó… một chuyện xảy ra.
Từ trong nhà bước ra một cậu bé khoảng ba tuổi.
Cậu bé chạy thẳng tới ôm chân Tuấn.
“Bố!”
Cả sân nhà bỗng im phăng phắc.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Cậu bé ngẩng lên nhìn Tuấn rồi nói tiếp:
“Bố ơi bế con.”
Tuấn đứng chết lặng.
Mẹ tôi nhìn tôi, mặt tái đi.
Tôi nhìn cậu bé.
Rồi nhìn Tuấn.
Giọng tôi run run:
“Đứa bé… là ai?”
Tuấn không trả lời.
Cậu bé lại kéo tay anh:
“Bố bế con đi.”
Tôi cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Một người phụ nữ từ trong nhà bước ra.
Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Tuấn.
Ánh mắt đầy căng thẳng.
Tuấn cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng anh khàn khàn:
“Anh… định nói với em sau.”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy xa lạ.“Sau cái gì?”
Anh cúi đầu.
“Trong thời gian em nằm viện… anh… quen cô ấy.”
Không gian như vỡ vụn.
Tôi hỏi:
“Và… đứa bé?”
Anh nói nhỏ:
“Là con anh.”
Tôi nhìn cậu bé.
Ba tuổi.
Có nghĩa là… nó đã có trước khi tôi gặp tai nạn.
Tôi quay sang Tuấn.
“Anh ngoại tình… từ trước?”
Anh im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
—
Mẹ tôi bật khóc.
“Trời ơi… con rể, sao con làm vậy?”
Tuấn không nói gì.
Tôi bỗng thấy bình tĩnh lạ thường.
Có lẽ khi đau quá… người ta sẽ không còn cảm giác nữa.
Tôi hỏi:
“Vậy hôm nay anh đến đây… để làm gì?”
Tuấn ngập ngừng.
“Anh… muốn đón em về.”
Tôi bật cười.
“Đón em về làm gì?”
Anh nói:
“Anh vẫn là chồng em.”
Tôi nhìn cậu bé đang nắm tay anh.
Rồi nhìn người phụ nữ đứng sau lưng anh.
Tôi hỏi rất khẽ:
“Còn họ?”
Tuấn không trả lời.
—
Lúc đó bố tôi từ ngoài vườn bước vào.
Ông nhìn cảnh tượng trước sân rồi hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Không ai trả lời.
Tôi quay sang bố.
“Bố… con không về nữa.”
Tuấn giật mình:
“Em nói gì?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Anh cứ sống với gia đình thật của anh đi.”
Cậu bé vẫn đang kéo tay anh.
“Bố ơi…”
Tuấn nhìn tôi, mắt đỏ lên.
Nhưng lần này… tôi không còn cảm thấy đau nữa.
Chỉ thấy… nhẹ nhõm.
Bởi vì sau bốn tháng nằm trên giường bệnh, tôi cuối cùng cũng hiểu ra một điều:
Tai nạn không phải là điều tồi tệ nhất xảy ra với tôi.
Điều tồi tệ nhất…
là nó giúp tôi nhìn rõ con người thật của người chồng mà tôi từng tin tưởng nhất.