Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa trong một đêm cuối tháng Bảy, oi nồng mùi nhang khói quyện với hương trầm, tạo nên một không khí nặng nề, u buồn trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm đường Lê Văn Sĩ, Sài Gòn. Trong góc phòng khách chật hẹp, dưới ánh đèn vàng vọt, một chiếc quan tài màu trắng nhỏ xíu đặt giữa những vòng hoa tang trắng muốt, chứa đựng thân hình bé bỏng của bé Minh An – một thiên thần chỉ mới tròn 10 tháng tuổi. Thu Hằng, người mẹ trẻ 28 tuổi với đôi mắt sưng húp vì khóc suốt ba ngày qua, ngồi bất động bên cạnh quan tài, tay vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con. Mới tuần trước, những ngón tay bé bỏng ấy còn nắm chặt ngón tay cô, đòi mẹ bế. Vậy mà giờ đây, chúng lạnh cóng và im lìm. Bên cạnh cô, Minh Khang, người chồng 33 tuổi, đang cố kìm nén những giọt nước mắt, vai run lên từng hồi. Là một kỹ sư công nghệ thông tin với công việc ổn định tại một công ty phần mềm lớn, anh luôn tự hào là trụ cột vững chắc của gia đình. Nhưng giờ đây, trước nỗi đau mất con, anh chỉ...