Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng. Chồng bà mất sớm khi các con còn nhỏ, để lại một mình bà gồng gánh cả gia đình. Ngày đó, bà vừa làm ruộng, vừa đi cấy thuê, ban ngày nhịn đói, ban đêm thức khâu vá thuê kiếm từng đồng lo cho ba đứa con ăn học tử tế. Hàng xóm ai cũng thương bà “gà mái nuôi con”, lưng còng dần theo năm tháng nhưng ánh mắt bà lúc nào cũng sáng lên niềm hy vọng vào tương lai các con. Năm tháng trôi qua, ba đứa con của bà – H.V.T (1985), H.V.H (1979), và H.T.Q (1975) – đều trưởng thành, người làm công chức, người buôn bán nhỏ, người mở tiệm sửa chữa. Cô cháu gái nhỏ nhất – bé N.D.K.Ph (2019) – là niềm vui tuổi già của bà. Cậu út Tuân sinh năm 1990 tuy không học cao nhưng sống rất tình cảm, luôn kề cận bên mẹ.Hè năm đó, các con bàn nhau tổ chức một chuyến đi nghỉ mát đưa bà Lan đi du lịch Hạ Long – mảnh đất mà cả đời bà chưa từng đặt chân tới. Bà Lan thoạt đầu nhất quyết từ chối, phần vì tiết kiệm, phần vì sợ sóng gió, ...