- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi
Mỗi lần vợ con vào thăm anh đều kiếm cớ ôm hay vuốt tóc để giữ lại 1 sợ tóc trong tay. Tôi và chồng học cùng cấp 3 ở quê, sau đó lên thành phố học tập và cùng nhau lập nghiệp. Thấu hiểu được cảnh nhà quê lên phố kiếm sống nên chúng tôi nhanh chóng nảy sinh tình cảm. Được gia đình hai bên ủng hộ, cả hai làm một đám cưới nhỏ rồi tiếp tục lên phố kiếm sống. Chúng tôi ban đầu mở một tiệm bán trái cây nhỏ nhỏ ở trong một khu chợ, ngày ngày anh chạy xe lên chợ đầu mối cách nhà trọ 60 cây số để lấy hàng về cho tôi ngồi chợ. Nhờ được mọi người ủng hộ nhiều và cũng có duyên với nghề buôn bán nên vợ chồng nhanh chóng mua được một căn nhà để có chỗ đi về. Sau 10 năm lập nghiệp ở thành phố, chúng tôi có với nhau một bé trai đầu lòng. Chúng tôi dặn nhau làm ăn tử tế, tích góp tiền bạc để về quê sửa nhà cho bố mẹ, còn đâu sẽ tiếp tục cất giữ để cho các con ăn học sau này.Chuyện chẳng thể ngờ khi trong một lần lên chợ đầu mối lấy hoa quả, vì quá mệt mỏi thức khuya dậy sớm nên chồng tôi đã gây t...
‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ
Anh cười thầm, hóa ra sáng nào vợ anh cũng “tập yoga” trong nhà nghỉ. Anh và chị ᵭã từng có thời yêu nhau say ᵭắm, vượt qua cả sự phản ᵭṓi của gia ᵭình chị vì anh hơn chị 1 giáp. Sau ⱪhi ra trường chỉ vài năm, anh ᵭã ngṑi ʟên ᵭược chức trưởng phòng nhȃn sự của 1 cȏng ty xuất nhập ⱪhẩu có tiḗng. Sau này do bị bó buộc vḕ thời gian và ʟời ra tiḗng vào nên anh ᵭã nghỉ việc ᵭể mở cȏng ty riêng ⱪinh doanh vḕ các dịch vụ giáo d:ục. Vḕ phần chị, người con gái từ nȏng thȏn ʟên thành phṓ, với tấm bằng ᵭỏ Đại học, chị cũng xin ᵭược ʟàm giáo viên dạy Tiḗng Anh cấp 2 ở Hà Nội. Kḗt hȏn xong, chị sinh ʟiḕn 2 bé, 1 trai 1 gái ⱪháu ⱪhỉnh giṓng anh y ᵭúc. Nhưng rṑi những tháng ngày tươi ᵭẹp chưa ⱪéo dài bao ʟȃu thì những ngày ᵭen tṓi ᵭã ập xuṓng cái gia ᵭình nhỏ bé ấy, nói chính xác hơn những tháng ngày ᵭó như án tử hình dành cho anh - 1 người chṑng, 1 người cha ʟuȏn hḗt mực yêu thương, quan tȃm và săn sóc cho tổ ấm của mình. Vợ anh ngay từ ⱪhi ᵭặt chȃn vào trường, chị ᵭã nổi tiḗng với phương pháp...
Sau đêm m//ặn n//ồng, vị đại gia để lại cho cô sinh viên ngh//èo một tỷ rồi biệt tích, 7 năm sau cô mới biết tại sao mình c/ó gi/á như vậy
Bảy năm trước, My chỉ là cô sinh viên năm hai, vừa học vừa làm thêm ở quán ăn nhỏ gần trường. Cuộc sống của cô lúc ấy cùng cực, mẹ bệnh nặng, tiền thuốc men không biết vay ai, còn cha đã qua đời từ khi cô mới vào lớp một. Một tối muộn, khi đang rửa bát, người quản lý gọi My ra. Có vị khách muốn gặp. Đó là người đàn ông trung niên mặc vest xám, gương mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt chất chứa mệt mỏi. Sau vài câu hỏi ngắn gọn về hoàn cảnh, ông đẩy chiếc phong bì dày cộm về phía cô. “Tôi muốn em ở cùng tôi đêm nay. Một tỷ, đủ để cứu mẹ em.”My run rẩy. Cô chưa từng nghĩ sẽ phải đánh đổi bản thân, nhưng cũng không thể để mẹ chết vì thiếu tiền. Đêm ấy, cô theo ông đến khách sạn. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, không hề có sự thân mật, chỉ là một đêm lặng lẽ, lạnh lẽo. Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, ông đã rời đi, để lại tờ giấy ghi vỏn vẹn: “Cảm ơn em, cô gái có đôi mắt buồn.”My dùng tiền chữa bệnh cho mẹ, rồi hai mẹ con mở quán cháo nhỏ sống qua ngày. Bảy năm trôi qua, cô không còn nghĩ đến đêm h...
“Già rồi chỉ tổ đ-á;/i khai, chật nhà” – Bà cụ bị con đẩ-y ra ở gần chuồng gà ngủ tạm. Đêm mưa cuối cùng, bà bỗng biến mất…
Bà cụ Lành – gần 80 t-uổi – sống cùng vợ chồng con trai út trong căn nhà mái ngói 3 gian khang trang giữa làng. Trước đây bà là giáo viên làng, hiền lành, chịu khó, hy sinh cả đời cho chồng con. Nhưng khi về già, bà trở thành “vật cản” trong chính căn nhà mình từng gầy dựng. – Cơm nấu toàn phải nêm nhạt vì bà! Tối thì mở tivi không dám to vì sợ bà không ngủ! Chán lắm rồi! Đó là những lời con dâu buông thẳng vào mặt bà, không thèm giấu. Đêm đó, trời mưa tầm tã. Bà cụ lặng lẽ dọn cái chiếu rách, xách cái chăn mỏng ra ngủ tạm sau chuồng gà , nơi ẩm thấp, hôi tanh. Bà không khóc. Chỉ thở dài, như thể thở hết những cay đắng cuối cùng trong đời. Sáng hôm sau… bà biến mất. Chiếc chiếu trống trơn. Chăn gối không còn. Ngoài sân chỉ còn dấu dép in lấm tấm trên nền đất ướt. Không ai biết bà đi đâu. – Chắc bà bỏ về quê ngoại. Mà cũng tốt, khỏi phải lo cơm nước nữa! – Con dâu nói tỉnh queo. Không ai đi tìm. Không ai báo công an. Hai tháng sau. Giữa lúc cả dòng họ đang nhóm h...
5 anh em cãi nhau ngay sau đám tang bố vì 60 triệu tiền phúng viếng
5 anh em cãi nhau ngay sau đám tang bố vì 60 triệu tiền phúng viếng Tổng số tiền phúng viếng là 60 triệu đồng. Các anh chị tôi chụm đầu bàn bạc dùng số tiền đó như thế nào rồi cãi vã lớn. Bố mẹ tôi sinh được 5 người con, 3 trai, 2 gái. Tôi là con gái út và cũng là đứa con duy nhất chưa lập gia đình, dù đã 35 tuổi. Hiện, tôi sống ở thành phố, các anh chị tôi sống ở quê và đều ở riêng. Bố mẹ tôi sống cùng nhau trong căn nhà cũ, sau khi đã cắt đất chia phần cho 3 người con trai. Năm anh em tôi bao năm qua không có mâu thuẫn gì nhưng cũng không hết lòng yêu thương, che chở nhau. Anh cả tôi nhiều lần nói dạm “Anh em lúc nhỏ bồng bế nhau, khi lớn thì ai giàu người nấy ăn”. Tôi chua xót xem các anh chị tranh cãi nhau về khoản tiền phúng viếng. Ảnh minh họa: 163 Bởi vậy, anh cả dù làm kinh doanh, của nả đầy nhà nhưng khi người em trai thứ hai chật vật nuôi 4 đứa con, trong đó có một đứa mắc bệnh tâm thần cũng không giúp đỡ gì. Người anh thứ ba kinh tế tầm trung, lại càng không hỗ t...
Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, một buổi sáng tưởng chừng như bình thường đến mức chẳng có gì đáng để ghi nhớ. Tôi dậy từ sớm, như mọi ngày. Chồng tôi vẫn còn nằm ngủ, quay lưng về phía tôi. Tôi khẽ bước xuống giường, sợ làm anh thức giấc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ bảy, không còn những cái ôm siết chặt mỗi sáng, không còn những lời chào ngọt ngào, nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo. Ít nhất, tôi vẫn nghĩ vậy.Tôi thay đồ, cầm làn đi chợ. Trước khi đi còn liếc vào phòng ngủ một cái. Anh vẫn nằm im, chăn kéo ngang vai. “Anh ngủ thêm đi nhé, em đi chợ một lát về nấu ăn.” – tôi nói nhỏ. Không có tiếng trả lời. Tôi cũng quen rồi. Ra đến chợ, tôi mới phát hiện ra một điều chết người. Ví tiền… tôi để quên ở nhà. Tôi đứng khựng giữa đám đông, tay lục tung túi xách một lần nữa như thể hy vọng phép màu xảy ra. Nhưng không. Ví không có. “Chết thật…” – tôi lẩm bẩm. Tôi vội vàng quay xe, lòng có chút bực mình với chính mình. Đáng ra tôi phải kiểm tra trước khi đi. Nh...
Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?”
Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?” Khiến Người Cha Tấi Mặt… Sáng thứ Hai, trời Sài Gòn xám đục như có ai phủ một lớp bụi mỏng lên cửa kính Phòng xử số 3. Nguyễn Hoàng Nam ngồi ở hàng ghế bên phải, áo sơ mi trắng đóng thùng nhưng cổ áo đã nhàu, bàn tay cứ siết rồi lại thả chiếc điện thoại tắt nguồn. Đối diện anh là Trần Thùy Dương, vợ anh, gương mặt trang điểm nhẹ mà mắt đỏ hoe, một tay ôm tập hồ sơ, tay kia nắm chặt bàn tay con gái.Bé con tên Nguyễn Lê Minh Anh, bảy tuổi, tóc buộc hai bên bằng dây thun màu hồng. Con bé nhìn quanh phòng xử bằng ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi, rồi ngước lên nhìn bố. Nam vội quay đi, như sợ chạm vào đôi mắt đó sẽ làm mình mềm lòng. Thẩm phán Lê Quang Hòa bước vào, giọng ông điềm đạm nhưng lạnh: “Hôm nay tòa giải quyết yêu cầu ly hôn của anh Nam. Tranh chấp chính là quyền nuôi con và nghĩa vụ cấp dưỡng.” Nam đứng dậy, nói nhanh như đã tập cả đêm: “Tôi xin ly...
4 ‘chỗ hiểm’ đàn bà khôn ngoan cấm tiệt đàn ông ‘sờ’ vào, kể cả chồng
Đây chính là những vùng cấm đàn bà khôn ngoan quyết không cho đàn ông chạm vào, kể cả chồng. Đàn bà dại nhất định phải biết. Đàn bà khôn ngoan sẽ luôn giữ khư khư 4 vùng cấm này cho riêng mình, ai có năn nỉ van xin vẫn quyết không cho chạm vào. Nếu đến chính bản thân mà không thương lấy mình thì sao có thể khiến người khác trân trọng mình – Ảnh minh họa: Internet Nhan sắc Đàn bà thông minh dù đã lấy chồng sinh con hay vẫn độc thân, dù mới đôi mươi hay đã qua ngưỡng tứ tuần cũng quyết không cho đàn ông đụng đến nhan sắc của mình. Họ càng không cho phép bản thân bỏ bê việc dưỡng da, chăm chút vẻ ngoài và ăn diện hợp thời. Dù chồng cấm đoán, có “góp ý” rằng lấy chồng rồi thì không cần phải chăm chút vẻ ngoài thì đàn bà khôn cũng bỏ ngoài tai. Cô ấy hiểu rằng, nếu đến chính bản thân mà không thương lấy mình thì sao có thể bắt người khác phải trân trọng mình. Khi vợ chồng không thể tiếp tục cuộc hôn nhân hiện tại đàn bà khôn sẽ luôn giành quyền nuô...
Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…
Dù nói vậy nhưng tý thì bố Hải lại quên sạch không nhớ gì, thế nhưng anh biết lúc đó bố nói với mình là ông đang hoàn toàn tỉnh táo. Hải lấy Ly về làm vợ đến nay cũng đã được hơn 6 năm, ai nhìn vào cũng nói Ly sướng khi cưới được ông chồng giỏi giang lại thành đạt. Thế nhưng sự thật thì chính Hải mới thấy mình may mắn khi có Ly trong cuộc đời mình. Hải mất mẹ từ nhỏ, bố anh vất vả cảnh gà trống nuôi con. Chính vì vậy là khi về làm vợ Hải thì Ly thay anh chăm sóc cho bố chồng. Ngày mới cưới thì bố Hải vẫn còn rất khỏe mạnh, thế nhưng sau hơn 2 năm thì ông ốm yếu rồi mắc chứng bệnh đãng trí khi nhớ khi quên. Thậm chí nhiều lúc bố Hải còn không nhận ra con cái xung quanh, lúc đó Hải thương bố lắm. Anh cũng thương cả vợ thì hàng ngày vất vả lo cơm nước rồi còn chăm sóc cho bố chồng già yếu nữa. Chính vì thế mà Hải quyết định thuê ô sin, thế nhưng Ly một mực phản đối. – Sao phải thuê ô sin, bố bây giờ trí nhớ kém rồi thì cần phải có con cái ở bên chăm sóc. Anh bận việc thì cứ là...