Tuổi 61, tôi mới nhận ra tình yêu là sự bình yên sau giông bão, là niềm hạnh phúc từ những điều giản dị. Tôi quyết định tái giá với mối tình đầu. Đêm tân hôn mong mỏi bao lâu cuối cùng cũng tới, nhưng vừa cởi áo vợ tôi bỗng gi;;ật mình, đa;;u x;;ót khi nhìn thấy…
Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.
Năm nay tôi đã 61 tuổi, hồi còn trẻ, vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ sinh được một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái sống hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Thế nhưng 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì bạo bệnh, tôi buồn bã không còn tâm trạng tiếp quản công việc nên tôi quyết định giao lại toàn bộ công việc kinh doanh cho con gái và con rể.
Để vượt qua nỗi đau, tôi và một số người bạn cũ quyết định cùng nhau đi du lịch, tham quan cảnh đẹp, thư giãn tinh thần. Được một vài lần thì bất ngờ xảy ra dịch bệnh, không thể đi đâu được nên thời gian ở nhà, tôi nhàm chán và cô đơn đến mức suýt thì trầm cảm. Con gái thấy tôi cô đơn liền nói tôi nên tìm một người bạn đời mới để chúng tôi có thể chăm sóc lẫn nhau, đồng hành và tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.
Con gái tôi nhờ trung tâm mai mối, sắp xếp cho tôi vài cuộc hẹn. Thế nhưng tất cả những buổi hẹn đó đều chẳng đi đến đâu, có người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất phản cảm. Vì vậy, tôi ngưng đến những buổi xem mắt vô nghĩa, lòng tự nhủ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, cái gì đến sẽ đến.Quả nhiên, số phận thực sự là một điều kỳ diệu. Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà tôi đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi, khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cả hai chúng tôi đều sững sờ.
Cô ấy tên Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi, chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích cô ấy, nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, gia đình chúng tôi rất nghèo, bố mẹ cô ấy chê tôi nên gả cô ấy cho một người đàn ông trên thị trấn, từ đó chúng tôi mất liên lạc.

Năm nay tôi đã 61 tuổi, hồi còn trẻ, vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ sinh được một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái sống hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Thế nhưng 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì bạo bệnh, tôi buồn bã không còn tâm trạng tiếp quản công việc nên tôi quyết định giao lại toàn bộ công việc kinh doanh cho con gái và con rể.
Để vượt qua nỗi đau, tôi và một số người bạn cũ quyết định cùng nhau đi du lịch, tham quan cảnh đẹp, thư giãn tinh thần. Được một vài lần thì bất ngờ xảy ra dịch bệnh, không thể đi đâu được nên thời gian ở nhà, tôi nhàm chán và cô đơn đến mức suýt thì trầm cảm. Con gái thấy tôi cô đơn liền nói tôi nên tìm một người bạn đời mới để chúng tôi có thể chăm sóc lẫn nhau, đồng hành và tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.
Con gái tôi nhờ trung tâm mai mối, sắp xếp cho tôi vài cuộc hẹn. Thế nhưng tất cả những buổi hẹn đó đều chẳng đi đến đâu, có người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất phản cảm. Vì vậy, tôi ngưng đến những buổi xem mắt vô nghĩa, lòng tự nhủ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, cái gì đến sẽ đến.Quả nhiên, số phận thực sự là một điều kỳ diệu. Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà tôi đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi, khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cả hai chúng tôi đều sững sờ.
Cô ấy tên Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi, chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích cô ấy, nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, gia đình chúng tôi rất nghèo, bố mẹ cô ấy chê tôi nên gả cô ấy cho một người đàn ông trên thị trấn, từ đó chúng tôi mất liên lạc.
Mặc dù chúng tôi đã không gặp nhau mấy chục năm nhưng nhìn thoáng qua tôi vẫn nhận ra Thư. Cô ấy mỉm cười và nói với tôi: “Đã lâu không gặp, anh khỏe không?”.