Cặp với chủ doanh nghiệp hơn 50t, tôi đồng ý sinh con trai cho ông ta để đổi lại căn biệt thự 20 tỷ. Ngờ đâu ngày tôi sinh con cũng là ngày

 

Cặp với chủ doanh nghiệp hơn 50t, tôi đồng ý sinh con trai cho ông ta để đổi lại căn biệt thự 20 tỷ. Ngờ đâu ngày tôi sinh con cũng là ngày

Tôi lao như thiêu thân vào cái nghề mà người đời gọi là gái bao, là bán thân nuôi miệng, là xấu xa đó. Tôi thay tình nhân như thay áo, không kén chọn hơn thua tuổi tác, chỉ cần cái ví của họ nhiều tiền để thỏa mãn cơn khát đổi đời của tôi càng nhanh càng tốt…

Chẳng cần soi gương cũng không cần nghe những lời khen của mọi người xung quanh dành cho mình, tôi cũng biết mình xinh! Bởi từ khi 14,15 tuổi chiều chiều trước cổng nhà, tôi đã quen với cảnh bóng mấy anh trai làng, cả mấy cậu trai đang trổ mã thập thò mong có dịp làm quen với tôi. Thế nhưng rõ là ông Trời không cho ai tất cả, bởi nhan sắc của tôi tỷ lệ nghịch với khả năng học hành, khiến tôi chỉ lấy được tấm bằng tốt nghiệp cấp ba, chứ không thể có tên trong bất cứ trường đại học nào trên thành phố.

Cũng định an phận ở nhà lao động cùng bố mẹ, nhưng vào dịp giỗ ông ngoại tôi, dì ruột tôi về thăm quê thấy tôi nhanh nhẹn, ngoan ngoãn nên xin mẹ cho tôi lên phụ giúp quán cơm bình dân rất đắt khách của dì.

Bố mẹ không ngăn, chỉ căn dặn tôi chịu khó làm lụng, vững vàng rồi thì nhờ dì kiếm cho công việc ổn định mà tự lập. Vào tuổi 18 khoẻ mạnh, sung sức nên mọi việc ở quán tôi đều hoàn thành nhanh gọn. Không mất tiền thuê trọ, ăn đã có dì bao, nên qua hai năm phụ dì tôi cũng có món tiết kiệm kha khá.

Thấy nhiều thanh niên đến quán dùng bữa không những suýt xoa ngưỡng mộ vẻ đẹp của tôi, mà còn buông lời tán tỉnh, hẹn hò nọ kia khiến dì tôi phải nghiêm khắc nhắc tôi cẩn thận giữ mình!

Rồi cuộc đời tôi xoay 180 độ khi tình cờ quen chị Trâm. Đó là một chiều muộn tôi đang dọn dẹp để đóng cửa quán ăn thì có vụ va chạm xe máy ngay trước cửa quán. Tôi cùng mấy người đi đường dìu chị phụ nữ đang rất đau đớn vì tai nạn vào quán cơm nghỉ tạm. May mắn chị chỉ bị bầm dập phần mềm ở bắp chân, tôi chạy sang hiệu thuốc gần quán mua thuốc sát trùng, bông băng về xử lý vết thương cho chị.

Chị giới thiệu tên Trâm, nhà trong phố, chị cảm ơn tôi rối rít và cho tôi số điện thoại cũng như lời hẹn gặp gỡ khi có dịp gặp lại để trả ơn… Chị Trâm nhất định nhận tôi làm em kết nghĩa, mỗi lần ghé quán chị lại cho tôi tiền, tặng tôi vài món quà nho nhỏ, xinh xinh, rồi còn xin phép dì cho tôi đi mua sắm, đi ăn nhà hàng cùng chị.

Thấy chị Trâm đi xe đẹp, thời trang sành điệu, tiền tiêu xông xênh tôi ham lắm. Một hôm chị Trâm thủ thỉ rằng nếu tôi muốn được như chị thì nghỉ việc ở quán theo chị. Chứ tôi trẻ thế, xinh thế làm sao phải ngày ngày cơm bưng, nước rót cho khách nghèo đến bao giờ mới nhàn hạ, mới sung sướng?

Được lời như cởi tấm lòng, tôi xin phép dì để tôi tự quyết định tương lai của mình. Lần đầu tiên diện váy áo mỏng manh, son phấn kỹ càng, soi vào gương đến tôi còn ngỡ ngàng không nhận ra mình nữa là chị Trâm. Chị Trâm bày cho tôi cách tiếp cận với tầng lớp giàu có, cách chiều chuộng, cung phụng hết lòng để moi những đồng tiền trong túi họ lâu dài mà không để họ chán.

Tôi thật sự choáng khi được làm chủ món tiền khủng do một đại gia già trả khi ông biến tôi thành đàn bà trong khách sạn sang trọng. Tôi lao như thiêu thân vào cái nghề mà người đời gọi là gái bao, là bán thân nuôi miệng, là xấu xa đó. Tôi thay tình nhân như thay áo, không kén chọn hơn thua tuổi tác, chỉ cần cái ví của họ nhiều tiền để thỏa mãn cơn khát đổi đời của tôi càng nhanh càng tốt…

Rồi cũng qua chị Trâm dắt mối, tôi trở thành bồ nhí của một giám đốc doanh nghiệp lớn. Ông cưng tôi như trứng mỏng, ông hứa nếu tôi sinh được quý tử, ông sẽ cho tôi danh phận cùng một biệt thự để tôi nuôi dưỡng cậu ấm. Lý do ông đưa ra là do bà vợ già chỉ cho ra đời ba con “vịt giời” khiến ông chán ngán, thất vọng.

Thế nhưng Trời không chiều lòng người, tình già lặn mất tăm khi biết tin tôi sinh con gái. Còn chị Trâm thấy tôi đầu bù, tóc rối vì chăm con mọn, không còn nhan sắc mặn mà để chị lợi dụng nữa nên chị cắt mọi quan hệ với tôi. Bây giờ tôi đang chưa biết phải làm gì để sống, để nuôi con! Không lẽ tôi lại bế đứa con còn nhỏ xíu này về quê làm phiền bố mẹ?


Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

Cặp Đôi Xích Cha Vào Gốc Cây, 3 Ngày Sau Công An Phát Hiện Điều Kinh Hoàng…

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Con Dâu Bị Làm Nhục Ngay Giữa Đám Cưới – Cô Làm Điều Khiến Cả Gia Đình Quỳ Xuống

Phát hiện h;/ ài c//ốt liệt sĩ, làng tổ chức xây lại m;/ộ, vừa hạ tiểu xuống huy;ệt thì một người đàn ông gào khóc lao vào

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nữ Tử Tù Bất Ngờ Mang Thai Trong Trại Giam – Giám Ngục Xem Lại Camera Sốc Vì Sự Thật