Từng là BTV truyền hình xinh đẹp nhiều người theo đuổi, cô quyết định lên xe hoa với NSND có 3 đời vợ. Giờ s-ốt 40 độ vẫn không dám nghỉ làm phải nai lưng nuôi chồng
lúc
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
Ngọc Hà – vợ NSND Công Lý – cho biết, cô đã bỏ ngoài tai những lời thị phi về mình trong thời gian qua. Niềm tin và nghị lực đã giúp cô mạnh mẽ đứng bên cạnh và lo cho ông xã.
Người đẹp Ngọc Hà chia sẻ, sau 3 năm gặp biến cố, sức khỏe của chồng cô – NSND Công Lý – đang dần phục hồi theo chiều hướng tích cực. Xuyên suốt hành trình điều trị, “cô Đẩu” luôn được cô đồng hành, chăm sóc.
Ngọc Hà nói, từ khi NSND Công Lý ốm, vợ chồng cô khó khăn hơn, không dư dả như trước kia: “Anh Lý chưa khỏe hẳn nên tôi là người gánh vác. Kinh tế gia đình giờ là tôi lo, tôi chăm sóc cho chồng từ A đến Z”.
0px; outline: 0px; overflow-wrap: break-word; padding: 0px; vertical-align: baseline;">Vợ thường sang nhà ông hàng xóm U80 nấu cơm phụ giúp. Lúc qua đời ông để lại căn nhà hơn 3 tỷ cho con trai tôi. Đến lúc này tôi mới mù mờ hiểu ra vấn đề….
Người đẹp sinh năm 1988 chia sẻ thêm: “Vì còn khó khăn nên thời gian gần đây, tôi cũng livestream (bán hàng trên mạng). Có những lần sốt 39 độ, tôi vẫn livestream kiếm tiền lo cho chồng. Nhiều người nói: Sao không cho anh Lý ra ngồi để bán được nhiều hàng hơn? Nhưng tôi muốn độc lập kiếm tiền bằng sức lao động của mình mà không muốn “kéo tình thương” của mọi người bằng hình ảnh của chồng”.Chia sẻ về những nhận xét trên mạng cho rằng, NSND Công Lý khó có thể trở lại như xưa, Ngọc Hà thẳng thắn nói: “Tôi sẽ không có phản ứng nào tiêu cực cả, bởi bệnh tật đã có bác sĩ khám và điều trị. Mình hãy cứ dành năng lượng, suy nghĩ tích cực thì sẽ có may mắn mỉm cười. Thay vì những sầu não, lo lắng, thời gian đó tôi sẽ tìm cách kiếm tiền lo cho gia đình, cho anh Lý”.Ngọc Hà nói thêm, 3 năm nay, cô lo toan cho chồng ở Việt Nam và đồng hành cùng anh trong các chuyến điều trị tại Nhật Bản. Cuộc sống bận rộn nên cô không có thời gian để quan tâm những thị phi bên ngoài.NSND Công Lý từng nói cô là người sống bản năng, chính vì thế cô và ông xã từng cãi nhau rất nhiều vào thời gian đầu sống chung. Nhưng qua thời gian, hai người hiểu nhau hơn. Cả hai trân trọng những phút giây bên nhau, chia sẻ với nhau nhiều hơn.
NSND Công Lý và bà xã Ngọc Hà có 5 năm yêu nhau trước khi quyết định tiến tới hôn nhân vào đầu năm 2021. Dù chênh lệch tuổi tác nhưng cả hai đều nhận được sự ủng hộ, quý mến của người hâm mộ.
Tháng 7/2021, nam nghệ sĩ bị đột quỵ và phải nằm viện nhiều tháng. Sau khi vượt qua cơn nguy hiểm và được gia đình hỗ trợ điều trị bệnh. Hiện tại, sức khỏe của NSND Công Lý đã có nhiều chuyển biến tích cực. “Sự hồi sinh của anh đến giờ, bác sĩ vẫn nói là kỳ tích”, cô tâm sự.
Nam lùi lại, bước tới chiếc ghế đá cũ nằm dưới bóng râm của gốc cây xoài. Anh đạp mạnh vào mặt đất, hơi thở rẽ ràng, bụng dẹt như muốn nổ tung. ‑ “Nếu không có 3 triệu, tương lai sẽ tan vỡ,” Nam thầm lẩm bẩm, đồng thời mắt quét nhanh những mảnh vỡ của quá khứ: ngôi nhà sàn cũ, cánh cửa đã rỉ sét, bãi cỏ khô cằn. Anh ngồi, hai tay chững lại trên đùi, đầu gối kim loại kêu rít khi sức lực dần tan. — “Mình đã đi xa tới đây để lấy một khoản tiền vô cùng quan trọng,” Nam suy nghĩ nhanh, “để cho ước mơ không phải là bức tường chết chóc.” Tiếng gió thổi qua ngọn lá, làm rung rinh khung cửa sổ bể của ngôi nhà 2 tầng. Một tiếng cười pháo rỗng vang lên từ xa, như nhắc nhở rằng cánh cửa kia vẫn còn đóng sập. Bỗng, Cậu hàng xóm xuất hiện từ phía sân, bước chầm chậm, miệng hám những lời chua chát. ‑ “Ta bảo rồi, không cho mượn. Đừng nghĩ mình có thể ép buộc người giàu hơn phải cho cái gì đâu!” Nam nấc lên, mắt không rời mặt cổng. ‑ “Cậu biết tôi không có gì. Tôi chỉ cần 3 triệu để không mất cơ...
Dù nói vậy nhưng tý thì bố Hải lại quên sạch không nhớ gì, thế nhưng anh biết lúc đó bố nói với mình là ông đang hoàn toàn tỉnh táo. Hải lấy Ly về làm vợ đến nay cũng đã được hơn 6 năm, ai nhìn vào cũng nói Ly sướng khi cưới được ông chồng giỏi giang lại thành đạt. Thế nhưng sự thật thì chính Hải mới thấy mình may mắn khi có Ly trong cuộc đời mình. Hải mất mẹ từ nhỏ, bố anh vất vả cảnh gà trống nuôi con. Chính vì vậy là khi về làm vợ Hải thì Ly thay anh chăm sóc cho bố chồng. Ngày mới cưới thì bố Hải vẫn còn rất khỏe mạnh, thế nhưng sau hơn 2 năm thì ông ốm yếu rồi mắc chứng bệnh đãng trí khi nhớ khi quên. Thậm chí nhiều lúc bố Hải còn không nhận ra con cái xung quanh, lúc đó Hải thương bố lắm. Anh cũng thương cả vợ thì hàng ngày vất vả lo cơm nước rồi còn chăm sóc cho bố chồng già yếu nữa. Chính vì thế mà Hải quyết định thuê ô sin, thế nhưng Ly một mực phản đối. – Sao phải thuê ô sin, bố bây giờ trí nhớ kém rồi thì cần phải có con cái ở bên chăm sóc. Anh bận việc thì cứ là...
Suốt bốn năm sống rể trong nhà tôi, Khải chưa từng cãi lại ai dù chỉ nửa câu. Lương anh chỉ hơn 7 triệu—một thợ cơ khí hàn xì trong xưởng nhỏ cuối phố. Mẹ tôi thì mỗi ngày một câu chì chiết: “Đàn ông mà không lo nổi cái nhà trọ. Con gái tôi đúng là lấy nhầm người.” Khải chỉ cười hiền, lặng lẽ gom bát đũa đi rửa. Tôi biết anh buồn. Nhưng vì anh luôn chịu đựng, luôn nhún nhường, nên nhiều lúc… tôi quên mất rằng anh cũng có lòng tự trọng. Ngày anh biến mất Sáng hôm đó, như mọi ngày, Khải khoác chiếc áo bảo hộ sờn cũ, dúi vào tay tôi tờ 200 nghìn: “Em mua đồ ăn ngon chút. Hôm nay anh tăng ca, không về ăn trưa.” Tôi gạt ra: “Anh giữ mà ăn sáng. Lương tháng có bao nhiêu.” Anh mỉm cười. Đó là nụ cười cuối cùng tôi nhìn thấy ở anh. Chiều tối, Khải không về. Điện thoại báo thuê bao . Tôi chạy ra xưởng, người quản lý nghe xong chỉ thở dài: “Cậu ấy nghỉ rồi.” Tôi đứng chết lặng. “Từ… khi nào ạ?” “Sáng nay. Cậu ấy gửi thẻ, dọn đồ… rồi bảo tháng này khỏi trả lương. Nói là… gửi lại cho vợ.” C...
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, một buổi sáng tưởng chừng như bình thường đến mức chẳng có gì đáng để ghi nhớ. Tôi dậy từ sớm, như mọi ngày. Chồng tôi vẫn còn nằm ngủ, quay lưng về phía tôi. Tôi khẽ bước xuống giường, sợ làm anh thức giấc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ bảy, không còn những cái ôm siết chặt mỗi sáng, không còn những lời chào ngọt ngào, nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo. Ít nhất, tôi vẫn nghĩ vậy.Tôi thay đồ, cầm làn đi chợ. Trước khi đi còn liếc vào phòng ngủ một cái. Anh vẫn nằm im, chăn kéo ngang vai. “Anh ngủ thêm đi nhé, em đi chợ một lát về nấu ăn.” – tôi nói nhỏ. Không có tiếng trả lời. Tôi cũng quen rồi. Ra đến chợ, tôi mới phát hiện ra một điều chết người. Ví tiền… tôi để quên ở nhà. Tôi đứng khựng giữa đám đông, tay lục tung túi xách một lần nữa như thể hy vọng phép màu xảy ra. Nhưng không. Ví không có. “Chết thật…” – tôi lẩm bẩm. Tôi vội vàng quay xe, lòng có chút bực mình với chính mình. Đáng ra tôi phải kiểm tra trước khi đi. Nh...
Tôi có ba người con. Hai trai một gái. Con gái út lấy chồng xa, thằng rể thương tôi như mẹ ruột, bảo tôi lên thành phố sống từ sau khi chồng tôi mất. Thế là tôi ở cùng con gái 15 năm, chăm cháu, cơm nước, thuốc thang, đến lúc bệnh tôi nặng nó là người chở tôi đi viện, bón từng thìa cháo. Căn nhà cũ dưới quê bỏ hoang nhiều năm, đến khi có dự án đường cao tốc đi qua, người ta đến kiểm kê rồi thông báo đền bù gần 2,8 tỷ . Tôi cũng bất ngờ. Nhưng còn chưa kịp mừng thì hai đứa con trai vốn bặt vô âm tín suốt bao năm , bỗng lái ô tô về làng , vênh mặt đến tìm tôi ở xã. Thằng cả đập bàn: “Bà già, tiền nhà đó cũng là của tụi con, chia 3 đi chứ!” Thằng út hùa theo: “Bao năm rồi mẹ không ở quê, tụi con trông coi chứ ai? Mẹ mà giữ hết thì chẳng khác gì ăn hết phần con cháu.” Tôi cười tươi roi rói , gọi cán bộ địa chính, xác nhận luôn cho chúng là tôi đồng ý chia. Tôi còn mời tụi nó lên thành phố ăn cơm. Chúng hí hửng, tưởng tôi nhún nhường. Tôi nấu một bữa thật tươm tất, mời cả rể và con g...
Anh Tuấn ngồi đối diện Linh ở bàn ăn, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói vẫn bình thản. “Anh sẽ không ly hôn. Nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà.” Linh nắm chặt chiếc thìa, cố kìm nén cơn run rẩy. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc cãi vã, nhưng không ngờ anh lại chọn cách này – một sự trừng phạt tàn nhẫn hơn cả chia tay. Họ từng yêu nhau say đắm. Bốn năm trước, Linh là cô gái rạng rỡ với nụ cười làm sáng cả căn phòng. Tuấn, một kiến trúc sư tài năng, đã bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên ấy. Nhưng thời gian và những mâu thuẫn nhỏ nhặt đã gặm nhấm tình yêu của họ. Linh không còn nhớ lần cuối họ nói chuyện mà không tranh cãi là khi nào. Và rồi, cô phát hiện Tuấn có những tin nhắn thân mật với một đồng nghiệp. Không ngoại tình rõ ràng, nhưng đủ để lòng tin của Linh vỡ vụn. “Anh không muốn phá vỡ gia đình này vì con,” Tuấn tiếp tục, ánh mắt lướt qua bức ảnh gia đình treo trên tường, nơi cậu con trai ba tuổi của họ đang cười rạng rỡ. “Nhưng em đừng mong anh coi em như vợ nữa.”Li...
Một người ᵭàn bà có tính ʟẳng ʟơ ʟàm thḗ nào ᵭể nhận ra? Hãy xem cȏ ta có thường xuyên nói những ᵭiḕu này ⱪhȏng nhé! Phụ nữ ʟẳng ʟơ yêu người này nhưng vẫn tơ tưởng tới người ⱪhác. Đṓi với họ, việc "ᵭong ᵭưa" người ⱪhác giới giṓng như một hành trình săn bắt thú vị, và nḗu có thể chinh phục ᵭược thì họ sẽ sung sướng hưởng thụ cảm giác của người chiḗn thắngĐàn bà ʟẳng ʟơ thường ⱪhȏng có ᵭiểm dừng, họ sẵn sàng thả thính bất cứ ai trong tầm ngắm bằng những cȃu nói như này: Em muṓn tìm một người ᵭàn ȏng Người phụ nữ thường nghĩ gì nói ᵭấy và nḗu cȏ ấy nói rằng: “em muṓn tìm một người ᵭàn ȏng” thì chắc chắn rằng cuộc sṓng tình cảm của những người này ⱪhȏng hḕ bằng phẳng. Những người phụ nữ này thường tìm ᵭḗn ᵭàn ȏng ᵭể giải tỏa những áp ʟực trong cuộc sṓng, ᵭȏi ⱪhi cũng chỉ ʟà thỏa mãn ham muṓn của bản thȃn. Ngay cả ⱪhi họ ᵭã gặp ᵭược người ᵭàn ȏng mình thích, họ sẽ ⱪhȏng dành tặng cho người ᵭàn ȏng ᵭó hoàn toàn cuộc ᵭời của họ. Trong tình yêu, họ thường hướng ᵭḗn những cái mới, ...
Căn nhà mới toanh, mùi sơn còn chưa phai hết, giờ đây lại nồng nặc mùi khói hương. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi vợ tôi nằm xuống, nhưng tôi vẫn ngồi thu lu trong góc phòng, mặc kệ ánh sáng bên ngoài chuyển từ ngày sang đêm rồi lại sang ngày. Tôi và Lan – vợ tôi – là mối tình đầu của nhau. Chuyện tình của chúng tôi từng được bạn bè ví như cổ tích giữa đời thường. Ngày ấy, Lan là hoa khôi của khoa Kinh tế, xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại có điều kiện. Còn tôi, một gã sinh viên kỹ thuật cục mịch, gia cảnh bình thường, chỉ có trong tay tấm chân tình và một ý chí l/ì lợ/m. Tôi đã theo đuổi cô ấy ròng rã hai năm trời, dùng đủ mọi cách ngây ngô nhất để làm cô ấy cười. Cuối cùng, nàng hoa khôi cũng gật đầu, chấp nhận nắm tay chàng trai ngh/èo đi qua những năm tháng thanh xuân. Bố mẹ vợ ban đầu ph/ản đ/ối kị/ch liệt. Họ sợ con gái cành vàng lá ngọc phải chịu kh/ổ. Tôi không tự ái, ngược lại, tôi coi đó là động lực. Tôi đã qu//ỳ trước mặt bố mẹ vợ mà hứa rằng: "Con có thể không phải n...
Sáng thứ Hai, trời Sài Gòn xám đục như có ai phủ một lớp bụi mỏng lên cửa kính Phòng xử số 3. Nguyễn Hoàng Nam ngồi ở hàng ghế bên phải, áo sơ mi trắng đóng thùng nhưng cổ áo đã nhàu, bàn tay cứ siết rồi lại thả chiếc điện thoại tắt nguồn. Đối diện anh là Trần Thùy Dương, vợ anh, gương mặt trang điểm nhẹ mà mắt đỏ hoe, một tay ôm tập hồ sơ, tay kia nắm chặt bàn tay con gái. Bé con tên Nguyễn Lê Minh Anh, bảy tuổi, tóc buộc hai bên bằng dây thun màu hồng. Con bé nhìn quanh phòng xử bằng ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi, rồi ngước lên nhìn bố. Nam vội quay đi, như sợ chạm vào đôi mắt đó sẽ làm mình mềm lòng. Thẩm phán Lê Quang Hòa bước vào, giọng ông điềm đạm nhưng lạnh: “Hôm nay tòa giải quyết yêu cầu ly hôn của anh Nam. Tranh chấp chính là quyền nuôi con và nghĩa vụ cấp dưỡng.” Nam đứng dậy, nói nhanh như đã tập cả đêm: “Tôi xin ly hôn vì vợ tôi… không còn tin tôi. Cô ấy kiểm soát, nghi ngờ vô cớ. Tôi chịu không nổi.” Dương cười gằn, giọng run nhưng sắc: “Nghi ngờ vô cớ? Anh nhắn tin...
Ngày tôi ký vào tờ đơn l//y hôn cũng là ngày trong túi chỉ còn hơn ba triệu đồng. Tay bế con gái mới hơn h//ai tuổi, tay kéo chiếc nhẫn cũ, tôi trước cổng xây dựng mà không biết phải đi đâu. Trời cuối chiều mưa lất phất, con bé ôm cổ tôi hỏi ngây thơ: – Mẹ ơi, mình về nhà nào? Tôi hoàn toàn không nói nên lời. Nhà chồng không còn là nơi dành cho mẹ con tôi. Căn hộ vợ chồng từng góp tiền mua tên chồng nên sau khi hôn, anh chỉ đưa ra cho tôi ít tiền rồi bảo đảm: – Em tự lo cuộc sống của mình đi. Còn nhà bố mẹ… Tôi không còn bố mẹ để về nữa. Bố mất vì TN khi tôi học năm nhất đại học. Hai năm sau, mẹ cũng qua đời vì//o bệnh. Từ đó, anh trai vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa lo cho tôi học hết đại học rồi mới cưới vợ. Cầu mong hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời tôi là anh được một người vợ tử tế. Từ ngày chị Hạnh về làm dâu, căn nhà vốn chỉ có hai anh em tôi chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chị chưa từng phân biệt tôi là em chồng. Quần áo chị mua luôn có phần của tôi. Món gì ngon chị cũng để dàn...