Thỉnh thoảng tôi còn biếu tiền mẹ để chi tiêu sinh hoạt, bà làm gì có tiền đưa cho tôi.
Ngày mẹ tôi còn trẻ khỏe, bà đi chăm sóc cháu nội suốt 10 năm. Khi đó, con tôi còn nhỏ, tôi từng mời mẹ đến trông nom các cháu nhưng bà từ chối. Mẹ bảo tôi nên nhờ nhà nội giúp đỡ, còn bà phải chăm lo cho cháu nội để về già, anh chị tôi có trách nhiệm.Bố tôi mất sớm, mẹ về già không thể sống một mình được nên bà nghĩ đối xử tốt với cháu nội, chắc chắn cuối đời sẽ được an vui bên con cháu. Nhưng sự thật không như mơ, lúc mẹ tôi 65 tuổi, sức khỏe không còn tốt, vợ chồng anh trai đẩy bà về quê.Khi còn sống, mẹ nói sẽ cho tôi một suất đất, phần còn lại thuộc về anh trai tôi. Bà còn nhấn mạnh đây là đất tổ tiên nên không con nào được bán. Nhưng mẹ mất khi chưa kịp lập di chúc. Giờ lại vì chuyện này mà anh trai tính kế với tôi, vu vạ cho tôi chuyện cầm sổ tiết kiệm 500 triệu của mẹ. Tôi không biết phải xử lý chuyện này thế nào nữa?Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua
Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua Ở một góc thành phố cổ kính Thanh Sơn, nơi từng là trung tâm nổi tiếng với món đặc sản nem chua truyền thống, có một cơ sở sản xuất tên là Nem Hồng Nhung . Chủ cơ sở là bà Nguyễn Thị Hồng , một người phụ nữ lớn tuổi, gầy gò, nghiêm khắc, sống lặng lẽ nhưng được biết đến như linh hồn của thương hiệu nem chua danh tiếng bậc nhất tỉnh. Bà Hồng có một người con trai duy nhất – Lâm , người mà bà đặt trọn kỳ vọng để nối nghiệp. Lâm là mẫu đàn ông ôn hòa, tốt bụng, luôn lễ phép với mẹ, và đặc biệt yêu vợ – một cô gái trẻ hiện đại tên là An Vy . Vy không tham gia sản xuất nem, mà làm kinh doanh online, thường xuyên cập nhật xu hướng mới. Cuộc sống gia đình họ trong mắt người ngoài là chuẩn mực: truyền thống và hiện đại hòa quyện. Nhưng ẩn sâu sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là những dòng chảy ngầm chết chóc, khởi phát từ sự chiếm hữu độc đoán của một người mẹ và tham vọng dã man được ngụy trang bằng danh nghĩ...
