Thỉnh thoảng tôi còn biếu tiền mẹ để chi tiêu sinh hoạt, bà làm gì có tiền đưa cho tôi.
Ngày mẹ tôi còn trẻ khỏe, bà đi chăm sóc cháu nội suốt 10 năm. Khi đó, con tôi còn nhỏ, tôi từng mời mẹ đến trông nom các cháu nhưng bà từ chối. Mẹ bảo tôi nên nhờ nhà nội giúp đỡ, còn bà phải chăm lo cho cháu nội để về già, anh chị tôi có trách nhiệm.Bố tôi mất sớm, mẹ về già không thể sống một mình được nên bà nghĩ đối xử tốt với cháu nội, chắc chắn cuối đời sẽ được an vui bên con cháu. Nhưng sự thật không như mơ, lúc mẹ tôi 65 tuổi, sức khỏe không còn tốt, vợ chồng anh trai đẩy bà về quê.Khi còn sống, mẹ nói sẽ cho tôi một suất đất, phần còn lại thuộc về anh trai tôi. Bà còn nhấn mạnh đây là đất tổ tiên nên không con nào được bán. Nhưng mẹ mất khi chưa kịp lập di chúc. Giờ lại vì chuyện này mà anh trai tính kế với tôi, vu vạ cho tôi chuyện cầm sổ tiết kiệm 500 triệu của mẹ. Tôi không biết phải xử lý chuyện này thế nào nữa?Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi
Mỗi lần vợ con vào thăm anh đều kiếm cớ ôm hay vuốt tóc để giữ lại 1 sợ tóc trong tay. Tôi và chồng học cùng cấp 3 ở quê, sau đó lên thành phố học tập và cùng nhau lập nghiệp. Thấu hiểu được cảnh nhà quê lên phố kiếm sống nên chúng tôi nhanh chóng nảy sinh tình cảm. Được gia đình hai bên ủng hộ, cả hai làm một đám cưới nhỏ rồi tiếp tục lên phố kiếm sống. Chúng tôi ban đầu mở một tiệm bán trái cây nhỏ nhỏ ở trong một khu chợ, ngày ngày anh chạy xe lên chợ đầu mối cách nhà trọ 60 cây số để lấy hàng về cho tôi ngồi chợ. Nhờ được mọi người ủng hộ nhiều và cũng có duyên với nghề buôn bán nên vợ chồng nhanh chóng mua được một căn nhà để có chỗ đi về. Sau 10 năm lập nghiệp ở thành phố, chúng tôi có với nhau một bé trai đầu lòng. Chúng tôi dặn nhau làm ăn tử tế, tích góp tiền bạc để về quê sửa nhà cho bố mẹ, còn đâu sẽ tiếp tục cất giữ để cho các con ăn học sau này.Chuyện chẳng thể ngờ khi trong một lần lên chợ đầu mối lấy hoa quả, vì quá mệt mỏi thức khuya dậy sớm nên chồng tôi đã gây t...
