Trước khi quadoi, cha thều thào nói với tôi: Cẩn thận với mẹ con…bà ấy không…

 Cha tôi mất vào một buổi tối mùa đông, khi căn nhà cũ chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và mùi thuốc sát trùng nồng nặc ám khắp không gian. Đó là khoảnh khắc mà suốt đời này, tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được.

Không phải vì cái chết của ông.Mà vì… những gì ông chưa kịp nói hết.Tôi tên là Minh, năm đó 32 tuổi. Tôi sống cùng cha mẹ trong một căn nhà cũ ở ngoại ô. Gia đình tôi, nếu nhìn từ bên ngoài, là một gia đình bình thường: cha làm công chức về hưu, mẹ buôn bán nhỏ, tôi làm kỹ sư, chưa lập gia đình.

Nhưng chỉ những người sống trong đó… mới hiểu.

Gia đình tôi không hạnh phúc.

Cha tôi là người trầm lặng, ít nói. Ông sống nguyên tắc, gần như khắc khổ. Mẹ tôi thì ngược lại, bà sắc sảo, tháo vát, nói năng mạnh mẽ, đôi khi đến mức… lấn át tất cả.

Từ nhỏ, tôi đã quen với cảnh cha im lặng trước những lời trách móc của mẹ.

– Ông thì biết cái gì! – mẹ tôi thường nói vậy – Cả đời chỉ biết cắm đầu vào công việc, về nhà thì như cái bóng!

Cha tôi không cãi.

Ông chỉ lặng lẽ ăn cơm, rồi đứng dậy, đi ra ngoài hiên hút thuốc.

Có những đêm, tôi thấy ông ngồi một mình trong bóng tối, ánh lửa thuốc lập lòe như một dấu hiệu duy nhất cho thấy ông vẫn còn ở đó.

Tôi từng nghĩ… đó chỉ là một cuộc hôn nhân không hòa hợp.

Cho đến khi tôi lớn hơn.

Có những điều… không thể giải thích bằng hai chữ “không hợp”.

Mẹ tôi kiểm soát mọi thứ trong nhà.

Từ tiền bạc, chi tiêu, đến việc cha tôi đi đâu, gặp ai.

Ngay cả khi ông về hưu, lương hưu của ông cũng do mẹ tôi giữ.

– Để tôi quản cho, ông tiêu tiền không biết nghĩ!

Cha tôi chỉ gật đầu.

Không phản kháng.

Tôi từng hỏi:

– Ba không thấy khó chịu sao?

Ông chỉ cười buồn:

– Sống với nhau lâu rồi… quen rồi con.

Nhưng ánh mắt ông… không phải là quen.

Mà là… cam chịu.

Những năm gần đây, sức khỏe của cha tôi yếu dần. Ông bị bệnh tim, rồi thêm huyết áp cao. Mỗi lần lên cơn đau, ông chỉ lặng lẽ ôm ngực, không kêu than.

Mẹ tôi thì khác.

Bà chăm sóc ông, nhưng theo cách… khiến người khác thấy lạnh.

– Uống thuốc đi, đừng để người ta nói tôi không chăm ông!

Câu nói ấy, tôi nghe nhiều đến mức… thuộc lòng.

Không phải là “ông đau ở đâu”, “ông có mệt không”.

Mà là… “đừng để người ta nói”.

Tôi bắt đầu thấy có gì đó sai sai.

Nhưng tôi không biết… sai ở đâu.

Cho đến cái đêm định mệnh đó.

Hôm ấy, cha tôi lên cơn đau nặng.

Ông thở gấp, tay run rẩy bám vào thành giường.

Tôi hoảng hốt:

– Mẹ! Gọi xe cấp cứu!

Nhưng mẹ tôi lại bình tĩnh một cách lạ thường.

– Đợi tôi lấy thuốc.

Bà đi vào phòng, lấy ra một viên thuốc, đưa cho cha tôi.

– Uống đi.

Tôi nhìn viên thuốc, thấy lạ.

– Thuốc này là thuốc gì?

– Thuốc bác sĩ kê.

Tôi không chắc.

Nhưng lúc đó, tôi không còn thời gian để nghi ngờ.

Cha tôi uống thuốc.

Nhưng cơn đau không giảm.

Ngược lại… ông bắt đầu khó thở hơn.

– Gọi… bác sĩ… – ông thều thào.

Tôi cầm điện thoại lên.

Nhưng mẹ tôi ngăn lại.

– Đợi thêm chút.

– Mẹ! Ba không ổn!

– Tôi nói đợi!

Giọng bà sắc lạnh đến mức tôi khựng lại.

Tôi nhìn cha.

Ông đang nhìn tôi.

Ánh mắt ấy… tôi chưa từng thấy bao giờ.

Sợ hãi.

Không phải sợ đau.

Mà là… sợ cái gì đó khác.

Tôi cúi xuống gần ông:

– Ba… ba cố lên…

Ông nắm lấy tay tôi, rất chặt.

– Minh… – giọng ông yếu ớt – Con… cẩn thận với… mẹ con…

Tim tôi như ngừng đập.

– Ba nói gì?

Ông cố gắng nói tiếp:

– Bà ấy… không…

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra.

Mẹ tôi bước vào.

Bà đứng đó, nhìn chúng tôi.

Không nói gì.

Cha tôi nhìn bà.

Ánh mắt ông… chuyển từ hoảng loạn sang… kinh hãi.

Ông há miệng, như muốn nói gì đó.

Nhưng không kịp.

Một hơi thở dài.

Rồi… im lặng.

Tôi hét lên:

– Ba!!!

Nhưng đã muộn.

Ông ra đi… với ánh mắt vẫn mở, nhìn về phía mẹ tôi.

Một ánh mắt… ám ảnh tôi suốt phần đời còn lại.

Đám tang diễn ra nhanh chóng.

Mẹ tôi lo liệu mọi thứ.

Bà không khóc.

Không một giọt nước mắt.

Chỉ bận rộn, tính toán, sắp xếp.

Người ngoài nhìn vào, khen:

– Bà ấy mạnh mẽ thật.

Nhưng tôi… bắt đầu thấy sợ.

Câu nói của cha cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi:

“Cẩn thận với mẹ con… bà ấy không…”

Không cái gì?

Không tốt?

Không bình thường?

Hay… không phải là người mà tôi nghĩ?

Tôi bắt đầu để ý.

Những chi tiết nhỏ.

Những điều mà trước đây tôi bỏ qua.

Tôi tìm lại đơn thuốc của cha.

So sánh với viên thuốc mẹ đưa hôm đó.

Không khớp.

Tôi hỏi mẹ:

– Hôm đó mẹ cho ba uống thuốc gì?

Bà trả lời ngay:

– Thuốc tim.

– Nhưng con kiểm tra rồi, không phải loại bác sĩ kê.

Bà nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi:

– Con đang nghi ngờ mẹ à?

Tôi im lặng.

– Ba con chết vì bệnh. Không phải vì thuốc.

Giọng bà dứt khoát.

Nhưng… quá dứt khoát.

Tôi bắt đầu mất ngủ.

Mỗi đêm, tôi lại nhớ đến ánh mắt của cha.

Ánh mắt đó… không phải của một người chết vì bệnh.

Mà là… của một người biết mình sắp chết.

Và biết… ai là nguyên nhân.

Một tuần sau, tôi quyết định làm điều mà có lẽ nhiều người sẽ cho là điên.

Tôi mang viên thuốc còn lại đi xét nghiệm.

Kết quả… khiến tôi rùng mình.

Đó không phải là thuốc tim.

Mà là một loại thuốc có thể gây ức chế hô hấp… nếu dùng sai liều.

Tôi ngồi lặng trong phòng xét nghiệm, tay run lên.

Một ý nghĩ khủng khiếp xuất hiện trong đầu tôi.

Không… không thể nào…

Nhưng… nếu không phải vậy…

thì câu nói của cha… là gì?

Tối hôm đó, tôi đối diện với mẹ.

– Mẹ… con biết rồi.

Bà đang ăn cơm, dừng lại.

– Biết gì?– Thuốc hôm đó… không phải thuốc tim.

Không khí đông cứng.

Bà đặt đũa xuống.

– Rồi sao?

– Mẹ giải thích đi.

Bà nhìn tôi.

Rất lâu.

Rồi… bà cười.

Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy.

– Cuối cùng… con cũng giống ba con.

Tôi lạnh sống lưng.

– Mẹ… nói gì vậy?

– Nghi ngờ. Sợ hãi. Và… yếu đuối.

– Mẹ đã làm gì?

Bà đứng dậy.

– Con nghĩ mẹ giết ông ấy?

Tôi không trả lời.

Vì tôi… không dám.

Bà tiến lại gần tôi.

– Nếu mẹ nói… đúng thì sao?

Tim tôi như nổ tung.

– Tại sao?!

Giọng tôi vỡ ra.

Bà nhìn tôi, ánh mắt không có chút hối hận.

– Vì ông ấy… muốn bỏ mẹ.

Tôi sững sờ.

– Bỏ?

– Ông ấy có người khác. Con nghĩ ông ấy hiền lành lắm à?

Thế giới của tôi… bắt đầu vỡ vụn.

– Không thể nào…

– Có. Và ông ấy định ly hôn.

Tôi lùi lại.

– Nên mẹ… giết ba?

– Mẹ chỉ… giúp ông ấy đi sớm hơn.

Câu nói ấy… lạnh đến tận xương.

– Mẹ… không thấy sai sao?

Bà cười.

– Sai? Sau 30 năm sống với một người đàn ông phản bội?

– Nhưng… đó vẫn là ba!

– Với con.

– Còn với mẹ… ông ấy là kẻ phản bội.

Tôi không biết phải nói gì nữa.

Người phụ nữ trước mặt tôi… không còn là mẹ tôi.

Hay có lẽ… bà luôn là như vậy.

Chỉ là tôi chưa từng nhìn thấy.

Tôi rời khỏi nhà đêm đó.

Không quay đầu lại.

Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.

Có người sẽ nói mẹ tôi ác.

Có người sẽ nói bà đáng thương.

Có người sẽ hỏi: “Còn cha bạn? Ông có thực sự vô tội không?”

Tôi không biết.

Điều duy nhất tôi biết…

là trước khi chết, cha tôi đã sợ.

Và người khiến ông sợ… không phải bệnh tật.

Mà là… người nằm cạnh ông suốt hơn 30 năm.

Còn tôi…

tôi mất cả cha… lẫn mẹ… trong cùng một đêm.

Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

Cặp Đôi Xích Cha Vào Gốc Cây, 3 Ngày Sau Công An Phát Hiện Điều Kinh Hoàng…

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Con Dâu Bị Làm Nhục Ngay Giữa Đám Cưới – Cô Làm Điều Khiến Cả Gia Đình Quỳ Xuống

Phát hiện h;/ ài c//ốt liệt sĩ, làng tổ chức xây lại m;/ộ, vừa hạ tiểu xuống huy;ệt thì một người đàn ông gào khóc lao vào

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nữ Tử Tù Bất Ngờ Mang Thai Trong Trại Giam – Giám Ngục Xem Lại Camera Sốc Vì Sự Thật