Tôi không tin vào chuyện “oan gia ngõ hẹp”.
Cho đến ngày tôi bước lên máy bay… và nhìn thấy người mà cả nhà tôi từng nghĩ đã biến mất khỏi thế giới này suốt 3 năm.Cô con dâu cũ của tôi.Và… hai đứa trẻ sinh đôi.—
Tôi là người khó tính.
Không phải tôi tự nhận, mà ai trong họ cũng nói vậy.
Tôi từng tự hào về điều đó.
Vì tôi tin, chỉ có nghiêm khắc mới giữ được nề nếp gia đình.
Con trai tôi – Tuấn – là niềm tự hào lớn nhất. Nó giỏi giang, có công việc ổn định, ngoại hình sáng sủa. Khi nó dẫn Mai về ra mắt, tôi đã không ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Không phải vì Mai xấu.
Mà vì… tôi thấy nó quá mềm yếu.
“Con gái gì mà nói chuyện lí nhí, làm sao gánh nổi gia đình này,” tôi nói với chồng.
Nhưng Tuấn yêu nó.
Và cuối cùng, tôi vẫn phải chấp nhận.
Sai lầm lớn nhất của tôi… có lẽ bắt đầu từ đó.
—
Mai về làm dâu khi mới 24 tuổi.
Nhỏ nhắn, hiền lành, lúc nào cũng cúi đầu “dạ, vâng”.
Ban đầu, tôi nghĩ như vậy là tốt.
Dễ bảo.
Dễ uốn.
Nhưng rồi… tôi nhận ra, chính cái sự “dễ” đó lại khiến tôi càng khó chịu.
Vì tôi nói gì, nó cũng im lặng.
Không phản kháng.
Không giải thích.
Chỉ im lặng.
—
“Con phải dậy sớm hơn.”
“Dạ.”
“Nhà này không có chuyện ngủ nướng.”
“Dạ.”
“Cơm nấu như vậy ai ăn nổi?”
“Dạ, con xin lỗi.”
Tôi không nhớ mình đã nói bao nhiêu câu như vậy.
Chỉ nhớ… tôi chưa từng thấy nó cãi lại.
—
Tuấn thì khác.
“Mom đừng khó với Mai quá.”
“Con bênh nó à?”
“Không phải bênh, mà là… mom nên hiểu nó.”
Tôi gắt:
“Tao không cần hiểu. Nó về làm dâu thì phải theo nếp nhà này.”
Tuấn im lặng.
Nhưng tôi biết… giữa hai mẹ con bắt đầu có khoảng cách.
—
Rồi một ngày, Mai báo tin có thai.
Cả nhà vui.
Tôi cũng vậy.
Dù không nói ra, nhưng tôi mong chờ.
“Lần này mà sinh con trai thì tốt,” tôi buột miệng.
Mai chỉ cười nhẹ.
“Con nào cũng là con mà mẹ.”
Tôi không thích câu trả lời đó.
—
Thai kỳ của Mai không dễ dàng.
Nó nghén nặng, người xanh xao.
Nhưng việc nhà vẫn phải làm.
“Ngày xưa tao mang thai còn làm đồng,” tôi nói.
Nó chỉ gật đầu.
—
Đến tháng thứ 7, bác sĩ báo:
“Song thai.”
Tôi sững lại.
“Song thai?”
“Vâng. Hai bé.”
Tôi vừa mừng, vừa lo.
Nhưng điều khiến tôi khó chịu là… từ đó, Mai yếu hẳn.
Phải nghỉ việc.
Phải nằm nhiều.
Mọi thứ dồn lên tôi.
Tôi bắt đầu thấy phiền.
—
“Có bầu mà như bệnh nhân,” tôi lẩm bẩm.
Tuấn nghe được, nổi nóng:
“Mom nói vậy mà nghe được à?”
“Thì sự thật.”
“Mai đang mang hai đứa con của con!”
Tôi im lặng.
Nhưng trong lòng… không phục.
Rồi chuyện xảy ra.Một buổi sáng, Mai đau bụng dữ dội.
Tuấn đưa nó đi viện.
Tôi không đi cùng.
“Chắc lại làm quá lên,” tôi nghĩ.
Đến trưa, Tuấn gọi.
Giọng nó run:
“Mom… Mai sinh rồi.”
“Rồi thì sao?”
“Con… con mất một đứa.”
Tôi chết lặng.
“Còn một đứa… đang yếu.”
Tôi không nói được gì.
—
Tối hôm đó, Tuấn về.
Mắt đỏ hoe.
“Bác sĩ nói… do stress. Mai bị áp lực quá.”
Nó nhìn tôi.
Một ánh nhìn… tôi chưa từng thấy.
“Mom biết không?”
Tôi không dám nhìn lại.
—
Mai nằm viện một tuần.
Tôi không đến.
Không phải vì tôi không quan tâm.
Mà vì… tôi không biết phải đối diện thế nào.
—
Ngày nó về nhà.
Nó ôm đứa bé còn lại.
Nhỏ xíu.
Yếu ớt.
Nó nhìn tôi.
“Con xin lỗi.”
Tôi sững lại.
“Xin lỗi vì… đã không giữ được hai đứa.”
Câu nói đó… khiến tôi nghẹn.
Nhưng tôi vẫn không nói gì.
—
Một tháng sau.
Mai biến mất.
Không một lời nhắn.
Không mang theo gì ngoài đứa bé.
—
Tuấn phát điên.
Nó tìm khắp nơi.
Báo công an.
Đăng tin.
Nhưng… không có dấu vết.
—
Ba năm.
Chúng tôi sống trong sự im lặng.
Tuấn không nhắc đến Mai nữa.
Nhưng tôi biết… nó chưa từng quên.
Còn tôi…
Tôi cũng không quên.
Chỉ là… không dám nhớ.
—
Cho đến ngày hôm đó.
—
Tôi đi công tác.
Lần đầu tiên đi máy bay sau nhiều năm.
Tôi lên máy bay, tìm chỗ ngồi.
Khi đi ngang hàng ghế giữa…
Tôi khựng lại.
Tim như ngừng đập.
—
Mai.
—
Nó ngồi đó.
Gầy hơn.
Nhưng… ánh mắt khác.
Không còn sợ hãi.
Không còn cúi đầu.
Mà là… bình thản.
—
Và bên cạnh nó…
Hai đứa trẻ.
Sinh đôi.
—
Tôi đứng chết lặng.
“Không thể nào…”
Một đứa… đã mất.
Chính tôi nghe rõ.
Vậy đứa còn lại…
Là ai?
—
Mai ngẩng lên.
Nhìn thấy tôi.
Nó cũng sững lại.
Nhưng chỉ một giây.
Rồi… nó mỉm cười.
Một nụ cười mà tôi chưa từng thấy.
—
“Mẹ.”
Nó gọi.
Giọng bình tĩnh.
—
Tôi ngồi xuống ghế đối diện.
Không nói được gì.
Chỉ nhìn.
Nhìn hai đứa trẻ giống nhau như đúc.
—
“Đây là…?” tôi hỏi, giọng run.“Con của con,” Mai nói.
“Tại sao… lại là hai đứa?”
Mai im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Hôm đó… bác sĩ nói mất một đứa.”
Tôi gật.
“Nhưng thật ra… cả hai đều còn.”
Tôi sững sờ.
“Chỉ là… một đứa yếu hơn.”
“Tụi con cần chuyển viện gấp.”
“Tốn rất nhiều tiền.”
—
“Vậy… tại sao con không nói?” tôi hỏi.
Mai nhìn tôi.
Ánh mắt không trách móc.
Chỉ… buồn.
“Vì con biết… mẹ sẽ không đồng ý.”
Tôi nghẹn lại.
—
“Con đã nghe hết… những gì mẹ nói với anh Tuấn.”
“Về việc… đứa bé yếu không đáng để giữ.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi nhớ.
Những câu nói trong lúc nóng giận.
Những câu mà tôi nghĩ… không ai nghe.
—
“Con không dám mạo hiểm.”
“Con sợ… nếu ở lại, con sẽ mất cả hai.”
—
Tôi run lên.
“Vậy… con bỏ đi?”
“Con không bỏ.”
Mai nói nhẹ.
“Con chỉ… bảo vệ con mình.”
—
Nước mắt tôi rơi.
Không kìm được.
—
“Ba năm qua… con sống thế nào?”
Mai nhìn hai đứa trẻ.
“Mệt. Nhưng… đáng.”
—
Một trong hai đứa quay sang tôi.
“Bà là ai vậy mẹ?”
Mai xoa đầu con.
“Là… bà nội.”
—
Đứa bé cười.
“Bà nội ơi!”
—
Tôi không chịu nổi nữa.
Bật khóc.
—
Ba năm.
Ba năm tôi sống với sự tự tin rằng mình đúng.
Rằng mình chỉ muốn tốt cho gia đình.
Nhưng hóa ra…
Tôi chính là người khiến gia đình tan nát.
—
“Mai…” tôi gọi.
Giọng run.
“Cho mẹ… một cơ hội được không?”
Mai nhìn tôi.
Không trả lời ngay.
—
Máy bay cất cánh.
Tiếng động cơ vang lên.
—
Tôi ngồi đó.
Chờ.
Không biết… câu trả lời sẽ là gì.
—
Và có lẽ…
Cả đời này…
Tôi sẽ không quên được khoảnh khắc đó—
Khi tôi nhận ra…
Có những sai lầm…
Không phải xin lỗi là có thể quay lại từ đầu.
<