Tiếng còi xe cứu thương chói tai xé tan màn đêm yên ắng. Con phố vốn tĩnh lặng bỗng chốc náo loạn. Ánh đèn từ chiếc xe cứu thương hắt sáng cả một góc đường. Chiếc xe phanh gấp trước cổng bệnh viện, tạo ra tiếng rít ghê rợn, như đẩy mọi thứ vào một cơn hỗn loạn không hồi kết.
Minh lao ra khỏi xe, đôi tay ôm chặt một cô gái nhỏ nhắn. Cơ thể cô nhẹ như một chiếc lá, gương mặt tái nhợt, gần như không còn sức sống. Mồ hôi túa ra khắp lưng áo, ánh mắt anh không ngừng quét khắp hành lang bệnh viện, tìm kiếm bất kỳ ai có thể cứu cô. “Làm ơn, cứu cô ấy! Cô ấy không thể chờ được nữa!” Minh hét lên, giọng nghẹn lại như sắp vỡ.
Các y tá nhanh chóng đẩy cáng tới, nhưng khi nhìn thấy cô gái nhỏ trong tay Minh, họ thoáng chần chừ. “Cô bé này bị sao vậy?” một y tá hỏi, ánh mắt lấp đầy sự hoài nghi. Minh run lên, gần như gào to: “Cô ấy không phải trẻ con! Cô ấy là vợ tôi!”
Không gian đột ngột tĩnh lặng. Những ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Minh. Một y tá giật mình lùi lại, tay khẽ run. “Anh nói gì cơ? Cô ấy đang chuyển dạ,” Minh đáp, hơi thở gấp gáp, giọng khàn đặc vì kiệt sức. Những lời đó rơi xuống như một hòn đá nặng nề, làm rung chuyển mọi thứ.
Sự im lặng bao trùm, kéo dài đến mức những tiếng rì rầm phía xa cũng trở nên rõ ràng. Ai nấy nhìn Minh và cô gái nhỏ trên tay anh như đang chứng kiến một điều không thể tưởng tượng nổi. “Anh phải ở lại đây,” một y tá nói, giọng lạnh lùng. “Chúng tôi sẽ đưa cô ấy vào cấp cứu, nhưng anh cần giải thích chuyện này ngay lập tức.”
Minh đứng sững, hơi thở càng lúc càng nặng nề. Anh cảm nhận được những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn vào mình; những ánh mắt dò xét, kết tội, và cả sự khinh bỉ. “Anh ta đã làm gì với cô bé đó? Thật đáng sợ! Hắn là loại người gì vậy?” Những lời thì thầm càng khiến Minh thêm bức bối. Anh muốn hét lên, muốn giải thích rằng đây không phải như họ nghĩ, nhưng liệu những người này có tin anh không? Liệu họ có hiểu rằng người anh đang ôm trong tay không phải một đứa trẻ, mà là người phụ nữ anh yêu thương, người đã chiến đấu quá lâu với chính cơ thể của mình?
Minh cúi đầu, hai tay siết chặt, đôi mắt nhắm nghiền để giữ bình tĩnh. Giọng anh thấp đến mức chỉ vừa đủ nghe: “Làm ơn, cứu cô ấy trước. Tôi sẽ nói tất cả.”
Các y tá đẩy cô gái vào phòng cấp cứu, để lại Minh đứng chơ vơ giữa hành lang lạnh lẽo. Cánh cửa đóng lại, tách anh khỏi người duy nhất mà anh muốn bảo vệ. Phía sau, những lời bàn tán bắt đầu rộ lên, mỗi câu như một nhát dao đâm vào lòng. “Nhìn cô bé đó mà xem. Làm sao mà cô ấy có thể…? Có khi nào anh ta là kẻ lạm dụng không? Trông thật kinh khủng!”
Minh cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực. Anh không quan tâm đến những lời bàn tán hay ánh mắt phán xét. Tất cả những gì anh có thể nghĩ tới là Lan, người đang nằm bên kia cánh cửa, giữa làn ranh của sự sống và cái chết.
Hai năm trước, Minh sống trong một căn gác nhỏ, nơi ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ và chiếu rọi lên những bức tranh đầy màu sắc. Đó là thế giới riêng của anh: tĩnh lặng, cô độc, và an toàn. Minh yêu sự im lặng đến mức mỗi tiếng bước chân trên cầu thang cũng có thể làm anh cau mày. Anh tự nhủ rằng sự cô đơn là lựa chọn của mình, nhưng sâu trong lòng, anh biết rằng nó giống như một lớp vỏ bọc, che đậy những vết thương mà anh không muốn ai chạm tới.
Rồi một ngày, mọi thứ thay đổi.
Buổi triển lãm tranh hôm đó diễn ra như mọi sự kiện Minh từng tham gia: đông đúc, ồn ào, và lấp lánh những lời khen mà anh chẳng hề bận tâm. Minh đứng ở góc phòng, tay cầm ly rượu vang nhưng không uống, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Những bức tranh của anh được treo ở phía xa, một phần nào đó như bị nuốt chửng bởi đám đông. Khi anh gần như đã quyết định lặng lẽ rời đi, một hình ảnh kỳ lạ thu hút ánh mắt anh: giữa dòng người náo nhiệt, một cô gái nhỏ nhắn đứng bất động trước bức tranh lớn nhất của anh.
Cô không giống như những người khách khác, những người chỉ nhìn lướt qua rồi bước đi. Cô đứng đó, lặng lẽ và chăm chú, như thể cả thế giới xung quanh đã biến mất. Mái tóc đen dài buông xuống vai, vóc dáng nhỏ bé khiến Minh tưởng cô chỉ là một đứa trẻ. Nhưng có điều gì đó khác biệt. Ánh mắt của cô, đôi mắt sâu thẳm ấy, không mang vẻ ngây thơ của trẻ nhỏ, mà chứa đựng một nỗi buồn mơ hồ và sự chín chắn vượt xa tuổi tác.