Đêm t/ân hô/n, bố chồng dúi vào tay 50 tờ 100 ngàn rồi lắp bắp: “Muốn sống thì mau tr//ốn ngay khỏi đây”…

 Đêm tân hôn của tôi… lẽ ra phải là đêm hạnh phúc nhất trong đời một người phụ nữ.

Nhưng với tôi, đó lại là đêm khiến tôi suýt mất mạng.Tôi tên là Hương, năm nay hai mươi sáu tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc hôn nhân của tôi trước ngày cưới, có lẽ đều nghĩ tôi là một cô gái may mắn.Chồng tôi – Nam – là con trai duy nhất của một gia đình khá giả trong vùng. Nhà ba tầng, đất đai rộng, bố mẹ buôn bán vật liệu xây dựng nên kinh tế rất vững.

Còn tôi… chỉ là một cô gái quê bình thường.

Bố mất sớm, mẹ tôi một mình nuôi hai chị em khôn lớn bằng gánh bún riêu ngoài chợ. Tôi học xong cao đẳng thì đi làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu xây dựng. Và cũng chính ở đó, tôi quen Nam.

Nam không phải kiểu người ga lăng, cũng không nói nhiều lời ngọt ngào. Nhưng anh hiền, ít nói và có vẻ rất thật thà.

Chúng tôi quen nhau được gần một năm thì anh ngỏ ý cưới.

Tôi còn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó, anh nói một câu khiến tôi cảm động đến mức suýt khóc.

“Anh không giỏi nói chuyện. Nhưng nếu em đồng ý làm vợ anh, anh hứa sẽ không để em thiệt thòi.”

Tôi đã tin.

Có lẽ vì từ nhỏ thiếu thốn tình cảm gia đình, nên tôi luôn mong có một mái ấm của riêng mình.

Mẹ tôi ban đầu hơi lo.

Bà hỏi tôi một câu mà lúc đó tôi không hiểu vì sao bà lại hỏi.

“Con đã sang nhà nó nhiều chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ vài lần thôi mẹ. Nhưng bố mẹ anh ấy có vẻ hiền.”

Mẹ tôi im lặng một lúc rồi nói:

“Chỉ cần họ đối xử tốt với con là được.”

Đám cưới diễn ra khá nhanh.

Nhà chồng tôi làm rất linh đình. Cả làng kéo đến ăn cỗ, ai cũng xuýt xoa nói tôi “số hưởng”.

“Con gái nhà nghèo mà lấy được chồng giàu thế là phúc rồi.”

Tôi chỉ cười.

Nhưng trong lòng cũng thấy hạnh phúc.

Tôi nghĩ mình đã chọn đúng người.

Cho đến đêm tân hôn.

Đám cưới kết thúc khá muộn. Tôi mệt rã rời sau một ngày dài tiếp khách, chụp ảnh, cười nói không ngừng.

Khoảng gần mười một giờ đêm, mọi người mới dần ra về.

Tôi được đưa vào phòng cưới.

Căn phòng nằm trên tầng hai, được trang trí rất đẹp. Ga giường màu đỏ, bóng bay hình trái tim, hoa hồng rải khắp nơi.

Nhưng lạ một điều.

Nam không vào phòng cùng tôi.

Anh nói phải xuống dưới dọn dẹp với họ hàng.

Tôi ngồi một mình trên giường, vừa tháo trang sức vừa chờ.

Thời gian trôi qua rất chậm.

Mười lăm phút.

Ba mươi phút.

Một tiếng.

Nam vẫn chưa lên.

Tôi bắt đầu thấy hơi khó hiểu.

Đúng lúc đó… cửa phòng khẽ mở.

Tôi tưởng Nam.

Nhưng người bước vào lại là… bố chồng tôi.

Ông Hòa.

Tôi hơi giật mình, vội đứng dậy.

“Bố… có chuyện gì vậy ạ?”

Ánh đèn vàng trong phòng hắt lên gương mặt ông, khiến tôi thấy rõ ông đang rất… căng thẳng.

Thậm chí… sợ hãi.

Tay ông run run.

Ông đóng cửa phòng lại, rồi bước nhanh về phía tôi.

Chưa kịp để tôi hỏi gì thêm, ông đã nắm lấy tay tôi.

Rồi… dúi vào tay tôi một xấp tiền.

“Cầm lấy.”

Tôi ngơ ngác.

Trong tay tôi là những tờ tiền một trăm nghìn mới tinh.

Khoảng năm mươi tờ.

Năm triệu.

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì ông đã nói một câu khiến máu trong người tôi lạnh toát.

“Muốn sống… thì trốn ngay khỏi đây.”

Tôi chết lặng.

“Bố… bố nói gì ạ?”

Ông Hòa nhìn ra cửa, rồi hạ giọng gần như thì thầm.

“Mau đi đi. Đi càng xa càng tốt. Đừng quay lại.”

Tim tôi đập thình thịch.

“Nhưng… chuyện gì vậy bố?”

Ông không trả lời ngay.

Một lúc sau, ông mới nói, giọng khàn đặc:

“Thằng Nam… nó không bình thường.”

Tôi sững người.

“Ý bố là sao?”

Ông Hòa đưa tay ôm trán.

“Lẽ ra bố phải ngăn cuộc hôn nhân này… nhưng mẹ nó nhất quyết muốn cưới vợ cho nó.”

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ.

“Nam bị bệnh… từ nhỏ.”

Ông nói.

“Bệnh gì ạ?”

Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.

“Những lúc bình thường, nó rất hiền. Nhưng khi lên cơn… nó mất kiểm soát.”

Tim tôi như rơi xuống.

“Đã có lần… nó đánh người suýt chết.”Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt.

Tôi lắp bắp:

“Nhưng… anh ấy chưa bao giờ…”

Ông Hòa cắt ngang.

“Vì nó chưa sống chung với con.”

Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Đêm nay… là đêm đầu tiên.”

Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

“Bố xin lỗi con.”

Ông nói, giọng nghẹn lại.

“Nhưng nếu con còn ở đây… bố sợ sẽ có chuyện.”

Đúng lúc đó.

Dưới nhà vang lên tiếng cửa đóng mạnh.

Rồi tiếng bước chân nặng nề trên cầu thang.

Ông Hòa tái mặt.

“Đi đi!”

Ông thì thầm.

“Ra cửa sau. Bố đã mở sẵn.”

Tim tôi đập loạn xạ.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một câu hỏi.

Liệu tôi có nên tin lời ông không?

Hay đây chỉ là một sự hiểu lầm?

Nhưng rồi…

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng.

Và tôi nghe thấy giọng Nam.

Nhưng đó không phải giọng nói hiền lành quen thuộc.

Nó trầm và lạnh.

“Hương… em ngủ chưa?”

Tôi nhìn sang ông Hòa.

Ông chỉ nói một câu.

“Chạy đi.”

Và đó là khoảnh khắc tôi phải đưa ra quyết định lớn nhất cuộc đời mình.

Một quyết định… mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn không biết mình đã đúng hay sai.

Bởi vì sự thật phía sau gia đình đó… còn kinh khủng hơn những gì tôi tưởng rất nhiều.

Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nam ơi… bố có tiền rồi… cả nhà mình đi Hạ Long chơi 1 chuyến nhé

Nữ CảпҺ Sát Vιệt Nam Bị Ôпg CҺùm Sàm Sỡ Và Sau Đó Tất Cả PҺảι Trả Gιá Trước Cȏ

“Đêm Mưa Mất Điện, Con Dâu Và Bố Chồng Đã Làm Một Việc Không Thể Tha Thứ…”

“Tàu đi rồi bố ơi, không quay lại được. Bác lái bảo chỉ đi thêm một đoạn nữa thôi…”