Từ nhỏ, ba chị em Thảo chưa một lần được đi du lịch. Mỗi dịp hè, khi bạn bè nô nức khoe ảnh Đà Lạt, Nha Trang, Hạ Long, thì Thảo chỉ lặng lẽ nhìn.

 Từ nhỏ, ba chị em Thảo chưa một lần được đi du lịch. Mỗi dịp hè, khi bạn bè nô nức khoe ảnh Đà Lạt, Nha Trang, Hạ Long, thì Thảo chỉ lặng lẽ nhìn. Nhà khó khăn, bố mẹ làm nông rồi sau này lên thành phố làm thuê. Có tiền cũng phải ưu tiên tiền học, tiền viện, tiền điện.

“Đợi khi nào các con lớn, rảnh rỗi, bố mẹ sẽ đưa đi chơi xa một chuyến,” mẹ từng vỗ vai Thảo như thế. Nhưng lời hứa ấy mãi trôi theo năm tháng.

Năm Thảo thi tốt nghiệp THPT, chị em cô ai cũng cố gắng. Kết quả cuối cùng làm cả nhà vỡ oà: Thảo đỗ đại học với số điểm cao nhất huyện. Tối đó, bố lặng lẽ đếm tiền trong chiếc hũ gạo, rồi thở dài:
– Mẹ nó… hay là… cho các con đi chơi một chuyến trước khi nó ra Hà Nội học?

10 triệu – là tất cả tiền tiết kiệm của hai vợ chồng gom góp gần một năm. Không sang chảnh, không khách sạn 5 sao – chỉ là chuyến tàu du lịch ngắm vịnh, ăn hải sản và nghỉ qua đêm trên biển.

Nhưng giấc mơ đẹp ấy không ngờ lại hóa ác mộng…

Chiều hôm ấy, biển đổi màu. Trời kéo mây xám ngắt. Sóng bắt đầu dữ. Người hướng dẫn hoảng hốt, nhưng mọi thứ quá muộn. Tàu chao đảo. Mọi người bắt đầu la hét.

Bố hét to:

– Mặc áo phao! Các con ôm chặt lấy mẹ!

Ông biết bơi. Ông không sợ. Nhưng trong lúc hỗn loạn, một vật nặng rơi xuống, làm cánh cửa khoang kẹt cứng. Bố bị mắc lại trong ấy, cùng hai đứa con út đang hoảng loạn la khóc.

Mẹ thoát ra được nhờ lối nhỏ bên khoang bếp. Bà lao ra ngoài, thấy một người đàn ông đang bám vào mảnh gỗ, liền kéo tay ông lên, rồi kéo thêm 4 người nữa từ dưới nước. Cứu người xong, mẹ vùng vẫy quay trở lại:

– Còn chồng tôi! Còn con tôi! Họ đâu rồi?!?

Nhưng biển đã nuốt tất cả…

Ngày định mệnh ấy, Thảo sống sót vì áo phao được bố nhét vào người và đẩy ra ngoài qua ô cửa nhỏ. Cô bất tỉnh khi được vớt lên. Khi tỉnh dậy, mẹ ôm chầm lấy con mà chỉ nghẹn lên:

– Mẹ xin lỗi… bố với hai em… không thấy nữa…

Từ ngày hôm ấy, mỗi lần thấy biển, Thảo lại lặng người. Cô từng mơ một chuyến du lịch cùng gia đình. Và rồi, chỉ một lần duy nhất, giấc mơ ấy trở thành ký ức vĩnh viễn không bao giờ trọn vẹn.

“Có những chuyến đi được đánh đổi bằng tất cả niềm vui, có những chuyến đi mang cả yêu thương xuống đáy đại dương.”


Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nam ơi… bố có tiền rồi… cả nhà mình đi Hạ Long chơi 1 chuyến nhé

Nữ CảпҺ Sát Vιệt Nam Bị Ôпg CҺùm Sàm Sỡ Và Sau Đó Tất Cả PҺảι Trả Gιá Trước Cȏ

“Tàu đi rồi bố ơi, không quay lại được. Bác lái bảo chỉ đi thêm một đoạn nữa thôi…”

“Người Con Trai Có Linh Cảm Xấu, Quyết Tâm Đào Mộ Bố Mình Lên Và Phát Hiện Sự Thật Kinh Hoàng…”