Tổ chức đám cưới linh đình tưởng có phong bì to ai ngờ lỗ nặng

 

Tổ chức đám cưới linh đình tưởng có phong bì to ai ngờ lỗ nặng

Từ nhỏ, Hùng đã luôn mơ ước về một đám cưới hoành tráng, linh đình, để ai ai cũng phải trầm trồ. Khi đến tuổi lấy vợ, anh quyết tâm biến giấc mơ đó thành hiện thực. Cưới được Lan – một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, Hùng càng có lý do để tổ chức một đám cưới thật lớn.

Anh bàn với gia đình thuê hẳn một nhà hàng sang trọng, dựng rạp phủ kín cả con phố, mời ca sĩ về hát, trang trí xa hoa lộng lẫy. Tiệc cưới không chỉ có hải sản tươi ngon mà còn rượu ngoại đắt tiền, mong muốn khách khứa đến dự đều phải trầm trồ khen ngợi. Bố mẹ Hùng có chút lo lắng về khoản tiền tổ chức, nhưng anh tự tin:

“Cưới hoành tráng thì khách cũng phải biết ý mà bỏ phong bì dày chứ! Mình đầu tư xứng đáng thì phải có lời.”

Ngày cưới, khách mời đông kín, toàn những người bạn làm ăn, đồng nghiệp, họ hàng xa gần. Ai nấy đều khen đám cưới quá hoành tráng, chụp ảnh lia lịa, bàn tán rôm rả. Hùng tự hào lắm, trong lòng thầm nghĩ đến số tiền phong bì thu lại chắc chắn không nhỏ.

Đến khuya, khi tiệc tàn, Hùng và Lan háo hức ngồi kiểm phong bì. Nhưng càng mở, mặt Hùng càng tái mét. Có người đi hai vợ chồng nhưng bỏ đúng 200 nghìn, có phong bì còn trống trơn, có cái ghi lời chúc mà không có tiền. Một vài người họ hàng chỉ bỏ 50 nghìn với lý do “đi cho có mặt”. Tổng cộng, số tiền thu về còn chẳng bằng một nửa số tiền bỏ ra tổ chức tiệc cưới.

Hùng sốc nặng, ngồi thẫn thờ giữa đống phong bì, miệng lắp bắp:

“Sao… sao lại thế này? Mọi người đâu có biết ý gì cả?!”

Lan thở dài, vỗ vai chồng:

“Anh à, cưới là chuyện vui, mình tổ chức vì hạnh phúc chứ không phải để tính toán lời lỗ. Mình quá kỳ vọng nên mới thất vọng thôi.”

Lúc này, Hùng mới hiểu ra rằng, đám cưới không phải là một cuộc đầu tư. Người ta đến chung vui chứ không phải ai cũng có trách nhiệm “hoàn vốn” cho mình. Và quan trọng hơn, một cuộc hôn nhân hạnh phúc không nằm ở độ hoành tráng của đám cưới, mà ở cách vợ chồng cùng nhau đối diện với thực tế sau đó.

Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nam ơi… bố có tiền rồi… cả nhà mình đi Hạ Long chơi 1 chuyến nhé

Nữ CảпҺ Sát Vιệt Nam Bị Ôпg CҺùm Sàm Sỡ Và Sau Đó Tất Cả PҺảι Trả Gιá Trước Cȏ

“Đêm Mưa Mất Điện, Con Dâu Và Bố Chồng Đã Làm Một Việc Không Thể Tha Thứ…”

“Tàu đi rồi bố ơi, không quay lại được. Bác lái bảo chỉ đi thêm một đoạn nữa thôi…”