Bố mẹ đều sang Campuchia xuất khẩu lao động gửi nhờ tôi là bác ruột chăm sóc 2 đứa trẻ. Mỗi tháng em trai gửi về 10 triệu để tôi lo cho 2 đứa nhưng tôi chỉ tiêu hết 3 triệu, số còn lại lén cất đi. Bất ngờ, em trai về nước nhìn thấy 2 đứa con nó lập tức báo công an…

 

Bố mẹ đều sang Campuchia xuất khẩu lao động gửi nhờ tôi là bác ruột chăm sóc 2 đứa trẻ. Mỗi tháng em trai gửi về 10 triệu để tôi lo cho 2 đứa nhưng tôi chỉ tiêu hết 3 triệu, số còn lại lén cất đi. Bất ngờ, em trai về nước nhìn thấy 2 đứa con nó lập tức báo công an…

Năm nay tôi 42 tuổi, con gái đầu lớp 9, con gái thứ lớp 7 và con trai út lớp 3. Cách đây 9 năm, khi kinh tế vẫn còn rất khó khăn đối với 2 vợ chồng công chức chúng tôi. Vợ chồng lại vừa sinh thêm con thứ 3 nên cả hai đều bị kỉ luật. Cuộc sống gia đình chúng tôi thật sự lao đao.

Tôi bất lực tưởng chừng như chỉ ôm con mà chết đói. Nội ngoại cũng không khá giả để nương nhờ. Cực chẳng đã, tôi gửi con gái đầu cho vợ chồng anh chồng nuôi. Anh chị không có con nên rất hân hoan chào đón bé. Khi đó nó tròn 5 tuổi.

Con bé cũng hỏi thăm tôi rất hững hờ khiến tôi càng đau lòng. Nó lễ phép và khách sáo như người xa lạ (Ảnh minh họa)

Lúc đấy tôi nghĩ rất đơn giản, gởi bé nhà anh chị để bớt một miệng ăn mà bản thân nó cũng sung túc vì hai bác rất cưng chiều cháu, lại hiếm muộn nữa. Anh chị cũng bảo nếu khó khăn cứ gửi con vài năm rồi khi nào khá lên lại đón con về đoàn tụ, anh chị cũng không gây khó dễ hay ý kiến gì. Nhà anh chị chỉ cách nhà chúng tôi 2 tiếng ô tô, có nhớ thì đi thăm cũng gần.

Nhưng có lẽ đó là quyết định sai lầm lớn nhất của vợ chồng tôi. Bây giờ tuy có tất cả ba đứa con nhưng chỉ thành hai. Con bé nó không hận, không ghét bỏ bố mẹ nhưng sự thờ ờ lạnh lùng của nó mới đáng đau lòng.Tôi vẫn nhớ như in ngày bỏ nó lại nhà bác để đi về. Đó cũng là một chiều mưa. Nó hí hửng chào hai bác toan theo mẹ ra xe rồi sau đó vật vã khóc nức nở khi thấy bố mẹ bỏ nó rồ xe mất hút.

Nghe anh chồng kể, phải mất hơn 3 tuần nó mới bắt đầu ăn uống bình thường trở lại và thôi khóc. Vợ chồng tôi đã đẩy con mình vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, không bố mẹ chị em, không thầy cô bạn bè cũ.

Những lúc con về thăm nhà còn đứt ruột hơn. Nó chui dưới gầm giường để mọi người không tìm thấy, nó quỳ dưới chân bố mẹ mà khóc để xin được ở nhà. Nó van “con sẽ không ăn nhiều, con không vòi đồ chơi, con sẽ trông em cho bố mẹ. Con xin mẹ cho con được ở nhà với bố mẹ, với các em”.

Vợ chồng tôi đau lòng lắm, đau đứt cả ruột nhưng với hoàn cảnh lúc đó, nuôi một đứa cũng đủ khốn đốn rồi. Nó ở nhà cực khổ chỉ thêm tội. Đau nhưng phải cắn răng, vì con và cũng vì cả bố mẹ.Thời gian trôi đi, khi nó học lớp 7 và kinh tế gia đình có chút khởi sắc, tôi muốn đón con về nhưng đã muộn. Nó vẫn thương bố mẹ nhưng tình cảm mà nó dành cho hai bác vẫn là tuyệt đối.Tôi gọi điện, gọi con về thì nó liên tục lấy cớ bận học. Tôi nghi ngờ anh chị không cho nó về nhà mẹ ruột nên vội vàng bắt xe lên thăm con. Tới đó tôi chứng kiến những cảnh rất đau lòng.

Anh chồng tôi đón con bé đi học về, nó ùa vào nhà chào tôi rồi chạy đến ôm chầm lấy bác gái nó. Bây giờ nó đã gọi họ là bố mẹ. Rồi nó tíu tít đùa giỡn với bác nó khi vào bếp. Thỉnh thoảng anh trai chồng tôi ngồi đọc báo gần đó lại chen vào một câu tấu hài rồi cả nhà òa lên cười.

Tôi chứng kiến mà rớt  nước mắt. Tình thương đó đáng lý ra phải thuộc về tôi, tôi phải là nhân vật chính trong tình mẫu tử này thì nay lại bị ra rìa. Trông con bé hạnh phúc như đang ở bên một gia đình thật sự, một bố mẹ thật sự. Thảo nào gọi mãi nó chẳng chịu về nhà.

Bước vào tuổi dậy thì, tôi quan tâm đến con nên thường xuyên gọi hỏi thăm và nhắc nhở nó chuyện cơ thể, sinh lý. Nó nghe và cười hì hì: “Ôi chuyện đấy mẹ con còn kĩ hơn cả mẹ”. Cúp máy tôi chỉ biết ngồi khóc.

nó gọi bác gái nó là “mẹ con”, còn tôi chỉ là “mẹ”, một danh từ chung chung. Bây giờ nó đã phân biệt hẳn ra đâu là mẹ nó và đâu chỉ là mẹ. Có phải tôi đang bị quả báo vì ngày xưa đã gởi nó cho người khác nuôi?

Cuối tuần vừa rồi nó về thăm nhà, lúc vợ chồng anh chị tới đón, nó mừng rỡ chạy ra sà vào lòng họ nũng nịu “Mình về nhà thôi bố mẹ ơi”. Nghe thấy câu đó tôi rụng rời.

Đâu mới là bố mẹ thật sự của con? Đâu mới là nhà thật sự của con? Con còn xem đây là nhà và bố mẹ là bố mẹ của con nữa không? Tôi đau đớn tột cùng, vừa giận vừa tủi.

Cuối tuần vừa rồi nó về thăm nhà, lúc vợ chồng anh chị tới đón, nó mừng rỡ chạy ra sà vào lòng họ nũng nịu “Mình về nhà thôi bố mẹ ơi”. Nghe thấy câu đó tôi rụng rời (Ảnh minh họa)

Lúc đấy tôi đã muốn hóa điên, tôi vô thức đã chạy đến vào đánh vào mông nó “Đồ con phản phúc, tao mới là mẹ mày, đây mới là nhà mày”. Nó òa khóc và nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi không thể nào quên được. Đó là sự phẫn nộ, bàng hoàng và cả sự chối bỏ. Ánh mắt đó xoáy vào tim một người mẹ như tôi.

Lại sắp đến cuối tuần, tôi rất muốn gọi con về thăm nhưng lại ngại vì xấu hổ. Tôi đã không nuôi được nó lại còn đánh nó. Con bé cũng hỏi thăm tôi rất hững hờ khiến tôi càng đau lòng. Nó lễ phép và khách sáo như người xa lạ.

Những ai đang làm mẹ, mọi người có hiểu được nỗi lòng của tôi không? Nếu cho thời gian quay lại, dù có cực khổ thế nào tôi cũng sẽ giữ con bên cạnh. Hoặc bây giờ, tôi có thể đánh đổi tất cả chỉ để con quay về nhà mình.

Bài đăng phổ biến

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…

5 anh em cãi nhau ngay sau đám tang bố vì 60 triệu tiền phúng viếng

Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?”

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…

PҺụ пữ lẳпg lơ Һễ mở mιệпg là пóι 3 cȃu пàყ, пҺất là cȃu sṓ 1: Đàп ȏпg пȇп tráпҺ tҺật xa

“Anh sẽ không ly hôn, nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà”

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

4 ‘chỗ hiểm’ đàn bà khôn ngoan cấm tiệt đàn ông ‘sờ’ vào, kể cả chồng

Em Bé Đã Mất Bất Ngờ Cử Độпg Troпg Quaп Tàι KҺιếп Mọι Ngườι Hoảпg Loạп…Hé Lộ Sự TҺật KιпҺ Hoàпg Được PҺơι Bàү