Tôi thà mua xe ô tô phục vụ cuộc sống còn sướng hơn mua đất rồi ngắm

  Thời gian qua thời tiết nắng nóng gay gắt tôi mới cảm nhận được việc có ô tô thật hạnh phút biết bao bởi không phải chịu cảm giác đổ mồ hôi như tắm trong những ngày qua.

Cuối năm ngoái khi thị trường kinh tế có phần khó khăn, miếng đất dư ngày xưa tôi có mua ở vùng ngoại ô cũng không lời lãi nhiều như mọi người hay nói nên quyết định bán nhanh với mức giá 1 tỷ, dù không được như kỳ vọng nhưng cũng an ủi được phần nào.

Cùng thời điểm đó thị trường xe có những ưu đãi mạnh, kết hợp với công việc thường xuyên di chuyển nên quyết chốt một chiếc sedan hạng C của một thương hiệu Hàn Quốc với mức giá chỉ hơn 750 triệu đồng đã bao gồm các khuyến mãi cũng như các phụ kiện cơ bản được nhiều bạn tư vấn như áp suất lốp, phim cách nhiệt, cam hành trình. Số dư còn lại tôi gửi tiết kiệm phòng hờ cho những trường hợp khẩn cấp.

Một phần nhà tôi cũng có phần sân rộng tương đối, đường vào cũng rộng rãi nên gần như không tốn chi phí gửi xe. Nhu cầu sử dụng chủ yếu đi lại cho công việc thời gian đầu cũng có phần bỡ ngỡ bởi đây là đầu tôi sử dụng xe ô tô cá nhân một cách thường xuyên.

Sau thời gian sử dụng trong đợt nắng gay gắt vừa rồi tôi mới cảm thấy hối hận bởi việc không mua sớm hơn. Nhớ lại những đợt nắng nóng của các năm trước việc ra đường gần như là rất ít trừ khi có việc gấp còn lại tôi thường xuyên sử dụng những dịch vụ giao nhận cho tiện lợi với mức phí ko rẻ.

Vì xe có dán phim cách nhiệt nên việc ảnh hưởng từ tia UV gần như không có, ngồi trong xe dưới trời nắng gắt 38-40 độ tôi cảm thấy rất hạnh phúc không, phải lỉnh khỉnh mặc áo chống nắng, đeo khẩu trang kín mít chưa kể mồ hôi tuôn ra tạo mùi khó chịu.

Trước đây tôi cũng từng có ý định mua xe nhưng khi nghe mọi người can ngăn bởi chi phí sử dụng đắt đỏ, xe mất giá khi bán lại, cần gì thì gọi taxi… thực tế sau vài tháng sử dụng chỉ có khoảng tiền gửi xe và ăn uống tăng lên bởi phải nhiều yếu tố. Sau đó thông qua các hội nhóm tôi biết được việc ăn uống nên tìm đến nhưng khu đô thị mới hay ra các vùng quê sẽ tối ưu hơn bởi việc đậu xe cũng dễ dàng hơn.

Mùa nóng cũng gần qua, trời miền Nam đã có những cơn mưa đầu mùa, ngồi trong xe nghe nhạc, máy lạnh mát rượi chợt nhớ về quá khứ. Thời ấy còn co giò đi xe máy nép nép lề đường lòng thầm mong đừng có chiếc xe nào vô tình hay cố ý đi nhanh qua vũng nước. Hễ trời mưa là quần áo lỉnh kỉnh, nước mưa nhạt nhòa, tóc tai lem nhem khổ sở.

Chưa kể những ngày gặp khách hàng, hay đi nhưng sự kiện cứ lo nơm nớp cái áo sơ mi trắng chuyển sang chấm bi bởi sình văng từ xe phía trước, đôi giày da lên mùi khó chịu. Thế đó, từ ngày chuyển sang xe hơi quần áo khô ráo, tự tin hơn hẳn trong những buổi gặp gỡ.

Đâu đó trong những buổi tối lướt mạng xã hội, tôi đọc đâu đó dòng status “bạn có thể ngủ trên xe, nhưng không thể lái một miếng đất ra đường”, câu này cũng có phần đúng bởi với mức giá 800 triệu đồng bạn chỉ có thể mua đất ở quê chờ chục năm dưỡng già, chứ nhà phố thì e rằng khó và nếu có thì cũng khó có sự minh bạch.

Có lẽ cái cảm giác giác ấm cúng, an toàn, viên mãn trong chiếc ôtô dưới trời mưa tầm tã nó rất khác với vẻ cập rập, lo lắng khi đi bằng xe máy. Chúng ta có thể làm những thứ trước kia không thể, dù rằng chiếc ô tô 800 triệu sau 4-5 năm cũng mất giá ít nhất 40%, nhưng đánh đổi để có cảm giác hưởng thụ thì bản thân tôi sẵn sàng.

Giờ đây mỗi sáng cuối tuần, tôi thường xuyên chở ba mẹ đi ăn sáng, uống cafe, có khi dạo ra biển, để hưởng thụ cuộc sống sau 5-6 ngày làm việc căng thẳng, đây cũng vốn là điều mà những chiếc xe máy dù có đắt đỏ cũng không thể làm được, cảm giác như phần nào báo đáp cũng khiến tôi trở nên hạnh phúc.

Có lần, tôi chở bạn gái đi dưới mưa, nàng áp tay vào kính cửa sổ xe nói “anh ơi nhìn hạt mưa chạy này”. Câu nói có phần ngây ngô nhưng lại đưa tâm hồn tôi về thời thơ ấu khi đứng ở mái hiên thò tay đón những giọt mưa đầu tiên từ mái nhà rơi xuống một cách thích thú.

Nhiều hôm về muộn mưa to, đường khuya vắng, bật nhạc nhẹ nhàng, tôi có cảm giác yên bình, mãn nguyện bởi không phải chịu cảnh lạnh run người hay lo sợ bị cướp trên những đoạn đường vắng hay ướt như chuột lột mỗi khi tới cổng nhà.

Có thể những chia sẻ của tôi khi nói ra sẽ bị cho là ích kỷ. Nhưng mà cũng đúng khi có chút ít kỷ so với người tiếc tiền hay nghe những lời tư vấn không đâu vào đâu mà tiếp tục sử dụng xe máy, mang lại những trải nghiệm tệ cho vợ con. Hãy thoáng lên đừng suy nghĩ xe hơi là một thứ tiêu sản nữa, đó là ấu trĩ. Bởi bản chất là nó phục vụ cho cuộc sống tốt hơn và hãy nghĩ theo hướng chỉ xem việc đi xe máy hay ôtô chỉ là sở thích của mỗi người, chứ không còn vì điều kiện kinh tế nữa.

Bài đăng phổ biến

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Nữ diễn viên buồn lấy kim cương ra đếm đã “bị b;ắ.t vì rửa t;iền cho đại gia”? Sự thật khiến khán giả rù;ng mì;nh

Những người пàყ tuyệ t đṓ i đừng ăn THỊT VỊT dù thèm đḗn mấy

4 ‘chỗ hiểm’ đàn bà khôn ngoan cấm tiệt đàn ông ‘sờ’ vào, kể cả chồng

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đàn ông thích nhất 15 điều này ở phụ nữ hơn cả khuôn mặt đẹp

Người mẹ nghèo nhận nuôi cậu bé mồ côi, đi làm thêm vất vả để con học trường nổi tiếng: 22 năm sau được trả ơn 55 TỶ ĐỒNG

Rán trứng chỉ cần thêm vài giọt này, trứng nở phồng, xốp mịn, 2 quả mà nhiều như 4 quả

Từ 1/4/2024: Vợ chồng, người thân đi xe máy của nhau cần có 3 Giấy này, nếu không có sẽ ph-ạt lên tới 8 triệu đồng

3 bữa cơm được mời thì chớ dại mà ăn, cái số 1 quá nhiều người mắc