Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Chồng hơn tôi 40 tuổi, là ông chủ ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho tôi cảm giác an toàn về vật chất mà cô từng mơ ước. Nhưng rồi sát ngày cưới, lòng tôi bỗng trĩu nặng. 5 năm không phải là ngắn, người yêu cũ đã quá tốt. Lấy hết can đảm, tôi nhắn tin chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính cách nhút nhát và tự ti của người cũ, tôi tin chắc anh sẽ chỉ lặng lẽ chúc phúc từ xa. Ngày cưới diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, đúng lúc này một chiếc xe sang đỗ trước cửa nhà hàng, mang theo 1 l:ẵng hoa ta:ng…

 


Lan và Thắng từng là một cặp đôi đẹp trong mắt bạn bè thời đại học. Năm năm bên nhau, từ những ngày ôn thi căng thẳng, những buổi hẹn hò giản dị ở quán nước ven đường, đến những lần cùng nhau mơ về tương lai, Thắng luôn là chỗ dựa vững chắc cho Lan. Anh không giàu có, gia cảnh bình thường, nhưng tình yêu anh dành cho cô là chân thành và sâu đậm. Vậy mà, sau ngày tốt nghiệp, Lan chọn chia tay. Cô nói rằng cả hai cần thời gian để tìm hướng đi riêng, nhưng Thắng biết lý do thực sự: anh không thể cho cô cuộc sống mà cô mong muốn.

Một tháng sau ngày ra trường, Lan lên xe hoa với Tuấn – một người đàn ông cô quen qua mai mối gia đình. Tuấn hơn Lan 40 tuổi, là ông chủ ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho Lan cảm giác an toàn về vật chất mà cô từng mơ ước. Quyết định cưới nhanh chóng, Lan không muốn để quá khứ làm lung lay hiện tại. Cô dự định không mời Thắng, không phải vì ghét bỏ, mà vì không muốn anh khó xử khi thấy cô trong váy cưới bên người khác. Nhưng rồi, sát ngày cưới, lòng cô bỗng trĩu nặng. Năm năm không phải là ngắn, Thắng đã quá tốt với cô, và cô nghĩ anh xứng đáng được biết tin từ chính miệng mình.

Lan nhắn tin cho Thắng, chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính cách nhút nhát và tự ti của Thắng, Lan tin chắc anh sẽ chỉ lặng lẽ chúc phúc từ xa.

Ngày cưới diễn ra, tiệc được tổ chức trước ở nhà trai trong một nhà hàng sang trọng. Lan rạng rỡ trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, tay trong tay cùng Tuấn tiếp đón khách mời. Không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng, và ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khiến Lan cảm thấy mình đã chọn đúng. Đang đứng ở sảnh, Tuấn bỗng nghiêng sang thì thầm với cô: “Nhìn kìa, chiếc xe sang đậu ngoài kia, chắc khách cưới con ông giám đốc ở tầng trên em ạ. Xe này không dưới 8 tỷ đâu.” Lan gật gù, mắt lướt qua chiếc xe đen bóng loáng đậu trước nhà hàng, thầm nghĩ hôm nay đúng là ngày hội của những người giàu có.

Nhưng rồi, cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống, dáng vẻ cao ráo, lịch lãm trong bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Anh đeo kính râm, tay cầm một bó hoa trắng tinh tế. Khi anh tháo kính, tiến về phía cặp đôi, cả Lan và Tuấn đều đứng hình. Là Thắng. Nhưng không phải Thắng của ngày xưa – anh chàng giản dị, rụt rè trong chiếc áo sơ mi cũ và đôi giày sờn. Thắng trước mặt họ giờ đây toát lên khí chất hoàn toàn khác, từ cách anh bước đi đến ánh mắt tự tin.

Lan lắp bắp: “Thắng… anh… sao lại…” Cô không thể hoàn thành câu nói, đầu óc quay cuồng với hàng tá câu hỏi. Tuấn đứng bên cạnh cũng ngượng ngùng, không biết phải phản ứng thế nào. Thắng mỉm cười nhẹ, đặt bó hoa vào tay Lan: “Chúc mừng em, Lan. Anh chỉ muốn đến tận nơi chúc em hạnh phúc.” Giọng anh bình thản, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó mà Lan không thể hiểu hết.

“Nhưng… xe đó… anh…” Lan vẫn chưa hết bàng hoàng. Thắng nhìn theo hướng cô chỉ, cười khẽ: “À, xe đó à? Công ty anh mới cấp thôi. Sau khi chia tay em, anh quyết định thay đổi bản thân, thử sức ở nước ngoài. May mắn thì cũng có chút thành tựu.” Anh nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như xoáy vào lòng Lan. Cô chợt nhớ lại những ngày anh từng nói sẽ cố gắng vì cô, nhưng cô đã không tin, không đợi.

Tuấn gượng gạo bắt tay Thắng, cố giữ vẻ lịch sự: “Cảm ơn anh đã đến, mời anh vào trong dùng tiệc.” Nhưng Thắng lắc đầu: “Thôi, anh chỉ ghé chúc mừng hai người thôi. Anh còn có việc phải đi ngay.” Nói rồi, anh quay lưng bước về chiếc xe, để lại Lan đứng đó, tay ôm bó hoa mà lòng nặng trĩu.

Khi chiếc xe lướt đi, Lan nhìn theo, lòng dâng lên cảm giác hụt hẫng khó tả. Cô đã chọn Tuấn vì sự ổn định, vì những thứ cô nghĩ Thắng không bao giờ có. Nhưng giờ đây, cô không chắc mình có thực sự hiểu Thắng – người đàn ông từng yêu cô hết lòng trong suốt năm năm. Tiệc cưới vẫn tiếp diễn, nhưng nụ cười trên môi Lan không còn rạng rỡ như trước.


Bài đăng phổ biến

Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ h-ừ-ng h-ự-c thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc…

Bé Gáι 12 Tuổι Có TҺaι NҺập Vιệп Cấp Cứu, Bác Sĩ Lặпg Ngườι KҺι Bιết Sự TҺật Đằпg Sau…

“Coп пҺậп lươпg cҺưa? CҺo mẹ vàι trăm mua gạo” và cȃu trả lờι của coп gáι kҺιếп aι cũпg sṓc

Mỗi tháng thu nhập của tôi không dưới 30 triệu, nhưng vì là đàn ông không cần tiêu nhiều nên tôi chỉ giữ lại vài triệu còn lại đưa cho vợ t:ất

4 ‘chỗ hiểm’ đàn bà khôn ngoan cấm tiệt đàn ông ‘sờ’ vào, kể cả chồng

Được người nhặt rác nuôi, nam sinh đỗ đại học số 1 châu Á, từ chối nhận lại bố mẹ ru::ột và 35 tỷ bù đắp: Lý do khiến nhiều người rơi nước mắt

Nữ diễn viên buồn lấy kim cương ra đếm đã “bị b;ắ.t vì rửa t;iền cho đại gia”? Sự thật khiến khán giả rù;ng mì;nh

Những người пàყ tuyệ t đṓ i đừng ăn THỊT VỊT dù thèm đḗn mấy

TҺaпҺ пιȇп 26ɫ uпg tҺư gaп dù kҺȏпg rượu Ьιa, BS пóι 2 tҺóι queп ăп uṓпg còп ƌộc Һạι Һơп: Aι có Ьỏ пgaү

Đình Triệu người hùng mới của tỉnh Thái Bình mang chức vô địch về nhưng không dám mở tiệc ăn mừng vì s-ợ một thứ ở quê nhà…