Vì câu nói “Cho bố xem giấy báo nhập học” mà dẫn đến chuỗi b;i k;ịch của một gia đình, lời nói d;ối kéo dài 3 năm cũng b;ại l;ộ

 

Vì câu nói “Cho bố xem giấy báo nhập học” mà dẫn đến chuỗi bi kịch của một gia đình, lời nói dối kéo dài 3 năm cũng bại lộ

Câu chuyện trên nhắc nhở các bậc phụ huynh về tầm quan trọng của việc quan tâm đến con cái.

Lễ ăn mừng con, cháu trong nhà đỗ đại học thường là dịp vui vẻ, tất cả thành viên trong gia đình tụ họp vào với nhau để ăn mừng. Tuy nhiên, một buổi lễ ăn mừng đỗ đại học ở Tứ Xuyên (Trung Quốc) cách đây 10 lại trở thành bi kịch.

Bi kịch của cả gia đình

Vào tháng 8/2014, cậu thiếu niên 18 tuổi Trương Văn thông báo với gia đình rằng mình đã thi đỗ vào một trường đại học hạng 3 ở Nam Xuyên. Mặc dù trường không quá nổi tiếng, nhưng vẫn là đại học, chỉ cần “cái mác” đại học là gia đình nam sinh cảm thấy phấn khởi. Để ăn mừng cho thành công của con, cả gia đình đã tổ chức một bữa tiệc.

Ngày 27/8/2014 là ngày diễn ra buổi lễ ăn mừng. Vào dịp trong đại này, người thân và bạn bè của Trương Văn đều có mặt đầy đủ trong sự phấn khởi. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Trương Văn, nhân vật chính của buổi tiệc, lại ra khỏi nhà từ sáng sớm và không thấy xuất hiện suốt cả ngày. Sau nhiều lần gia đình thúc giục, Trương Văn mới trở về nhà trong tình trạng nồng nặc mùi rượu.

Vì câu nói "Cho bố xem giấy báo nhập học" mà dẫn đến chuỗi bi kịch của một gia đình, lời nói dối kéo dài 3 năm cũng bại lộ- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Đỉnh điểm vụ việc là khi trong buổi tiệc, có người muốn xem giấy báo trúng tuyển đại học của Trương Văn. Bố của nam sinh là ông Trương Dũng cũng đồng tình: “Con trai, mau lấy giấy báo trúng tuyển ra đây, bố và bà cũng chưa xem qua mà”.

Cứ tưởng cậu sẽ nhiệt tình hưởng ứng, nhưng Trương Văn liền đáp: “Có gì đâu mà đáng xem đâu, thôi bỏ qua đi”,

Sự thật phơi bày sau lễ mừng

Đến khi buổi tiệc kết thúc, không ai nhìn thấy giấy báo trúng tuyển của cậu. Sau khi khách khứa ra về, trong phòng khách chỉ còn lại Trương Văn, bố và bà nội, ông Trương Dũng liền gắt lên sau khi bị cho hất một gáo nước lạnh trong bữa tiệc: “Tối nay, bố nhất định phải thấy giấy báo trúng tuyển!”.

Trương Văn im lặng không nói gì sau câu tuyên bố chắc nịch của phụ huynh, bà nội khuyên vài câu rồi đi vào phòng nghỉ ngơi.

Khoảng 10 giờ tối, Trương Dũng lại thúc ép con đưa giấy báo trúng tuyển. Trương Văn đưa cho ông một phong bì da bò. Khi người bố vừa cúi đầu mở phong bì, Trương Văn bất ngờ cầm dao đâm vào bố. Trong tình thế nguy hiểm, người bố cầm ghế đánh vào lưng con trai, cú đánh này dường như làm Trương Văn tỉnh táo lại. Cậu ném dao xuống và quỳ gối trước mặt bố. Lúc này, ông Trương Dũng không kịp nhìn kỹ, ông ôm vết thương chạy ra ngoài.

Trên đường chạy, Trương Dũng nghe thấy một tiếng động lớn, nhưng ông không dám quay đầu lại, chỉ lo chạy thoát thân và báo cảnh sát. Khi cảnh sát đến, ông Trương Dũng mới biết con trai đã nhảy lầu tự tử và mẹ của mình cũng bị đâm nhiều nhát, qua đời ngay tại chỗ.

Vì câu nói "Cho bố xem giấy báo nhập học" mà dẫn đến chuỗi bi kịch của một gia đình, lời nói dối kéo dài 3 năm cũng bại lộ- Ảnh 2.Ảnh minh họa
Lời đau lòng của người cha

Trên giường bệnh, Trương Dũng đau đáu suốt nhiều ngày vì không hiểu tại sao con trai không chịu đưa giấy báo trúng tuyển và tại sao con lại có những hành động dại dột như vậy. Ông không ngờ rằng nguyên nhân dẫn đến thảm kịch lại đến từ chính tờ giấy báo trúng tuyển.

Hóa ra, Trương Văn không đỗ bất kỳ trường đại học. Thậm chí, cậu chưa từng tham gia kỳ thi đại học, và cậu cũng chưa hề học cấp ba.

Sau khi thi trượt kỳ thi trung học cơ sở, Trương Văn đã giấu gia đình, giả vờ mình đã đỗ vào trường trung học phổ thông thứ năm của thành phố. Để mọi chuyện không bị bại lộ, cậu không để bố đưa đón mình đi học, mỗi ngày đều đi và về đúng giờ quy định. Cậu tra cứu lịch nghỉ hè và nghỉ đông trên mạng, tự tuân theo nếp sống giống như một học sinh trung học phổ thông bình thường nên chẳng ai mảy may nghi ngờ cả.

Để giết thời gian, Trương Văn thường ở quán net đến giờ tan học rồi mới về nhà, hoặc tìm chỗ để chơi game hoặc đọc tiểu thuyết. Bố cậu từng nghi ngờ tại sao trong nhà không có sách giáo khoa hay sách bài tập trung học, nhưng lời giải thích của Trương Văn cũng rất hợp lý: “Sách nặng lắm, con để hết ở lớp.”

Gia đình thiếu quan tâm

Lời nói dối của Trương Văn có thể nói là “hoàn hảo”, không có một kẽ hở nào. Tuy nhiên, đằng sau lời nói dối đó, chúng ta cũng thấy được sự thiếu quan tâm đến con cái của gia đình Trương Văn. Được biết, ông Trương Dũng làm bảo vệ, thường xuyên trực ca đêm không về nhà. Còn mẹ của cậu làm việc xa nhà, mỗi tháng chỉ gọi về cho gia đình duy nhất một cuộc điện thoại. Chị gái Trương Văn học đại học ở xa, chẳng bao giờ trò chuyện tâm sự với em. Bà nội tuổi cao ở nhà với Trương Văn nhiều nhất, nhưng bà cũng chỉ quan tâm đến bữa ăn và sinh hoạt.

Cứ như vậy, Trương Văn đã lừa dối gia đình suốt ba năm trời. Đến năm 18 tuổi, cậu bịa chuyện mình thi đỗ vào một trường đại học hạng ba. Cậu nghĩ sẽ tiếp tục lừa gia đình thêm một lần nữa, nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Biết sự thật, người bố nước mắt giàn giụa: “Tôi không hận con trai mình, ba năm qua nó phải sống trong dối trá, rất khổ sở. Tôi chỉ hận tôi và mẹ nó không làm tốt nhiệm vụ của phụ huynh, không đủ quan tâm đến con…”

Từ bi kịch trên chúng ta có thể thấy, là bậc làm cha làm mẹ, phụ huynh phải trở thành điểm tựa cho con cái, giúp chúng có lòng tin và dũng khí đối mặt với thử thách. Trở thành ngọn đèn chỉ đường, giúp con không còn lạc lõng và mông lung trên con đường phía trước. Cha mẹ luôn phải mang lại niềm tin vững chắc cho con, để chúng luôn tin rằng mình được yêu thương.

Làm cha mẹ, bên cạnh việc mưu sinh, đừng quên sự quan tâm đến con. Thường xuyên chia sẻ, lắng nghe và thấu hiểu có thể giúp phát hiện kịp thời những thay đổi tâm lý của con cái, từ đó đưa ra những hỗ trợ kịp thời.

Bài đăng phổ biến

Bị ba mẹ bỏ rơi, đạp 50km xin vay 3 triệu, cuối cùng bị gánh đè bổng

Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…

Đang “vui vẻ” với bồ trong khách sạn thì nhận được điện thoại của cậu bạn báo tin vợ vào viện mổ cấp cứ

Sống ở nhà con rể 15 năm, đến khi căn nhà ở quê được đền bù thì 2 con trai h;í hửng tới tận nơi đòi chia tiền, tôi giả vờ tươi cười đồng ý rồi cho lũ bất hiếu bài học nhớ đời…

“Anh sẽ không ly hôn, nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà”

PҺụ пữ lẳпg lơ Һễ mở mιệпg là пóι 3 cȃu пàყ, пҺất là cȃu sṓ 1: Đàп ȏпg пȇп tráпҺ tҺật xa

Sau 3 ngày vợ m/ấ/t, tủ lạnh phát ra mùi lạ, chồng ‘cho::áng vá::ng’ phát hiện

Chồng Đòi Ly Hôn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?” Khiến Người Cha Tấi Mặt…