Thấy vợ b:ầu 8 tháng hì hục rửa đống bát đĩa tới tận 10 giờ đêm, tôi gọi mấy chị gái tới rồi tuyên bố thẳng…

 Tôi năm nay ba mươi bốn tuổi.

Nếu hỏi điều gì khiến tôi hối hận nhất trong cuộc đời này, thì đó không phải là chuyện tiền bạc, cũng không phải sự nghiệp. Điều khiến tôi day dứt nhất là có một khoảng thời gian rất dài… tôi đã để vợ mình chịu thiệt thòi ngay trong chính ngôi nhà của tôi.Chỉ là trước kia tôi không nhận ra.Hoặc có lẽ… tôi không muốn nhận ra.

Tôi là con trai út trong một gia đình có bốn chị em. Ba chị gái, rồi mới đến tôi. Bố tôi mất sớm, mẹ một mình nuôi cả bốn đứa lớn lên.

Ba chị tôi vì thế mà luôn có cảm giác mình “có quyền” trong nhà.

Từ nhỏ tôi đã quen với việc nghe họ quyết định mọi thứ. Nhà sửa gì, mua gì, thậm chí tôi nên học ngành gì, làm việc ở đâu… họ đều có ý kiến.

Tôi không phản kháng.

Một phần vì họ thật sự đã giúp mẹ rất nhiều. Một phần vì tôi nghĩ… gia đình như vậy là bình thường.

Rồi tôi lấy vợ.

Vợ tôi tên Mai.

Mai không phải kiểu phụ nữ sắc sảo hay nói nhiều. Cô ấy hiền, hiền đến mức nhiều khi tôi còn thấy… quá hiền.

Chúng tôi cưới nhau được ba năm thì Mai mang thai.

Cả nhà đều vui.

Nhưng cũng từ lúc đó, tôi bắt đầu thấy có điều gì đó không ổn.

Nhà tôi sống chung với mẹ. Ba chị gái thì đã lấy chồng nhưng gần như tuần nào cũng ghé qua.

Có người mang đồ ăn.

Có người mang trái cây.

Có người chỉ ghé… để ngồi nói chuyện.

Ban đầu tôi thấy bình thường.

Nhưng sau vài tháng, tôi nhận ra mỗi lần các chị đến, Mai luôn là người bận rộn nhất.

Từ lúc họ bước vào cửa.

Mai đã chạy xuống bếp.

Rửa rau.

Nấu thêm món.

Dọn bàn.

Pha nước.

Sau khi ăn xong, mọi người ngồi ngoài phòng khách nói chuyện.

Còn Mai… lặng lẽ dọn dẹp.

Tôi đã thấy.

Nhưng tôi nghĩ:

“Thôi thì vợ mình làm một chút cũng không sao.”

Dù sao họ cũng là chị của tôi.

Mọi chuyện vẫn như vậy… cho đến khi Mai mang thai tháng thứ tám.

Bụng cô ấy đã rất lớn.

Đi lại chậm chạp.

Bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi nhiều.

Tôi cũng nói với các chị vài lần:

“Mai giờ bầu to rồi, mấy chị phụ chút.”

Nhưng họ chỉ cười.

“Có bầu chứ có bệnh đâu.”

“Phụ nữ ai chẳng trải qua.”

Tôi nghe… rồi thôi.

Cho đến cái tối hôm đó.

Hôm đó là sinh nhật chị Hai.

Cả nhà kéo đến.

Một bàn ăn đầy người.

Tiếng nói cười rộn ràng.

Tôi có vào bếp vài lần hỏi:

“Em mệt không?”

Cô ấy chỉ lắc đầu.

“Không sao đâu anh.”

Đến khoảng chín giờ tối, mọi người ăn xong.

Ba chị tôi ngồi ngoài phòng khách ăn trái cây, xem điện thoại.

Mẹ tôi cũng ngồi đó.

Chỉ có Mai… vẫn ở trong bếp.

Tôi vào lấy nước uống.

Và tôi thấy cảnh đó.

Mai đứng trước bồn rửa.

Cái bụng bầu tám tháng gần như chạm vào mép bồn.

Một đống bát đĩa cao ngất trước mặt.

Cô ấy rửa rất chậm.

Một tay chống lưng.

Một tay cầm miếng rửa bát.

Đồng hồ trên tường lúc đó… gần mười giờ.

Tôi đứng ở cửa bếp.

Không hiểu sao lúc đó trong đầu tôi bỗng hiện lên một hình ảnh.

Lúc Mai mang thai tháng thứ hai, bác sĩ đã nói với tôi:

“Thai của vợ anh hơi yếu. Nên để cô ấy nghỉ ngơi nhiều.”

Tôi lại nhìn Mai.

Ánh đèn bếp vàng nhạt.

Mồ hôi trên trán cô ấy.

Và cái bụng bầu nặng nề.

Tôi hỏi:

“Em rửa hết đống này một mình à?”

Mai giật mình quay lại.

“Anh ra ngoài đi. Em làm chút là xong.”

Tôi hỏi tiếp:

“Các chị đâu?”

Cô ấy cười nhẹ.

“Ngồi ngoài nói chuyện.”

Không biết vì sao… tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Tôi bước ra phòng khách.

Ba chị tôi đang cười nói rất vui.

Một người còn nói:

“Mai bầu mà đảm ghê.”

Tôi đứng đó vài giây.

Rồi tôi nói:

“Mấy chị vào đây.”

Họ ngạc nhiên nhìn tôi.

“Sao vậy?”

Tôi nói:

“Em có chuyện muốn nói.”

Cả ba chị nhìn nhau.

Nhưng rồi cũng đứng dậy đi vào bếp.

Mẹ tôi cũng tò mò đi theo.

Khi mọi người vào hết, họ nhìn thấy Mai vẫn đang rửa bát.

Không ai nói gì.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi nói thẳng.

“Mai đang bầu tám tháng.”

Không ai phản ứng.

Tôi nói tiếp.

“Bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi nhiều.”

Chị Ba nhún vai.

“Thì nó rửa có chút bát thôi mà.”

Tôi quay sang nhìn chị.

“Chút?”

Tôi chỉ vào chồng bát đĩa cao gần nửa mét.“Chút là vậy đó hả?”

Không khí trong bếp bắt đầu căng.

Chị Hai cười gượng.

“Thôi thì lát chị phụ.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Rồi tôi nói một câu mà sau này cả nhà vẫn nhắc lại.

“Từ hôm nay… vợ em không phải rửa bát cho bất kỳ ai nữa.”

Cả ba chị tôi sững người.

Chị Cả nói ngay:

“Ý mày là sao?”

Tôi nói rất bình tĩnh.

“Ý em là… nếu mấy chị đến chơi thì tự dọn.”

“Mẹ cũng vậy.”

“Mọi người ăn xong thì tự rửa.”

Chị Hai bực bội:

“Nhà này trước giờ vẫn vậy.”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

“Nhưng trước giờ vợ em không bầu tám tháng.”

Không ai nói gì.

Tôi quay sang Mai.

Cô ấy nhìn tôi… mắt đỏ hoe.

Tôi cầm lấy miếng rửa bát trong tay cô ấy.

Đặt xuống bồn.

Rồi nói:

“Em lên phòng nghỉ.”

Cô ấy lắc đầu.

“Không sao đâu anh…”

Tôi nói rất nhẹ.

“Nghe anh.”

Mai đi ra khỏi bếp.

Ba chị tôi vẫn đứng đó.

Cuối cùng, chị Ba nói một câu khiến cả câu chuyện này trở thành đề tài tranh cãi suốt một thời gian dài trong họ hàng.

“Chưa gì đã bênh vợ chằm chặp.”

Tôi nhìn chị.

Và nói thẳng:

“Vì cô ấy là người đang mang con của em.”

“Không phải các chị.”

Tối hôm đó, lần đầu tiên trong ba mươi mấy năm sống trong gia đình này…

Ba chị tôi tự rửa bát.

Sau chuyện đó, có người nói tôi hỗn.

Có người nói tôi “mê vợ”.

Có người bảo đàn ông mà đứng ra cãi chị em như vậy là không biết điều.

Nhưng cũng có người nói một câu khiến tôi nhớ mãi:

“Nếu một người chồng còn không bảo vệ được vợ mình… thì đừng bắt cô ấy hy sinh vì gia đình anh.”

Bài đăng phổ biến

Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…

Sống ở nhà con rể 15 năm, đến khi căn nhà ở quê được đền bù thì 2 con trai h;í hửng tới tận nơi đòi chia tiền, tôi giả vờ tươi cười đồng ý rồi cho lũ bất hiếu bài học nhớ đời…

PҺụ пữ lẳпg lơ Һễ mở mιệпg là пóι 3 cȃu пàყ, пҺất là cȃu sṓ 1: Đàп ȏпg пȇп tráпҺ tҺật xa

“Anh sẽ không ly hôn, nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà”

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

Chồng Đòi Ly Hôn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?” Khiến Người Cha Tấi Mặt…

Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tân hôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh

L//y hôn ôm con chưa biết đi đâu thì chị dâu gọi: ‘Về đây chị chia đất, xây nhà cho hai mẹ con ở’”…ngày nhà chồng tới Yêu con chị dâu bản lĩnh vực làm đúng 1 việc làm họ không bao bây giờ bén mảng tới nữa…

Từ ngày con trai ma;t, bố chồng quyết xin nghỉ hưu sớm để về sống cùng con dâu, cho đến một đêm, cả xóm nghe tiếng h/é/t từ phòng ngủ, cả làng chạy đến thì t;á h;ỏa…nhận ra