Tôi là Huy, 21 tuổi, sinh viên năm ba một trường đại học ở Đà Nẵng

 Tôi là Huy, 21 tuổi, sinh viên năm ba một trường đại học ở Đà Nẵng. Để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt, tôi nhận đủ loại việc làm thêm, từ gia sư đến phụ quán cà phê. Một hôm, qua một nhóm tìm việc trên mạng, tôi được thuê dọn dẹp nhà cho bà Sáu, một bà lão sống một mình trong con hẻm nhỏ gần biển.

Lần đầu đến nhà, tôi thấy bà Sáu gầy gò, tóc bạc phơ, đôi tay run run chống gậy. Căn nhà cấp bốn của bà đơn sơ, đầy những món đồ cũ kỹ: chiếc radio hỏng, vài tấm ảnh mờ nhạt trên tường, và một chiếc giường gỗ đã bạc màu. Bà kể mình bị thấp khớp và huyết áp cao, đi lại khó khăn, nên cần người dọn dẹp tuần một lần. Công việc đơn giản – quét nhà, lau bụi, rửa chén – và bà hứa trả tôi 200 nghìn mỗi buổi. Với một sinh viên như tôi, số tiền đó không nhỏ.

Những lần sau, tôi để ý bà Sáu sống rất tằn tiện. Tủ lạnh chỉ có vài quả trứng và bó rau héo, bữa ăn của bà thường là cơm nguội chan nước mắm. Hỏi ra, bà bảo con cái đều ở xa, không ai chăm sóc, mà bà cũng không muốn làm phiền. Thương bà, tôi bắt đầu dành thêm thời gian sau giờ dọn dẹp để đi chợ, mua ít thịt, cá, nấu cho bà vài món ăn tử tế. Bà khen tôi nấu ngon, mắt sáng lên khi ăn bát canh chua tôi làm. Có hôm, thấy bà kêu đau khớp, tôi chở bà đi khám, kiên nhẫn ngồi chờ lấy thuốc. Bà nắm tay tôi, nói: “Cháu giống thằng út nhà bà ngày xưa, tốt bụng lắm.”

Tôi không nghĩ mình làm gì to tát, chỉ là những việc nhỏ để bà sống thoải mái hơn. Mỗi tuần, tôi đến, bà đều cười, kể tôi nghe chuyện xưa, về những ngày bà còn trẻ, bán cá ngoài chợ, nuôi bốn đứa con khôn lớn. Tôi quý bà, coi bà như bà ngoại mình. Dù đôi khi bà quên trả tiền công đúng hẹn, tôi cũng không để tâm, nghĩ bà già cả, chắc lẫn lộn.

Một buổi sáng, tôi đến như thường lệ, nhưng gõ cửa mãi không thấy bà trả lời. Lo lắng, tôi nhờ hàng xóm phá cửa vào, chỉ để thấy bà Sáu nằm yên trên giường, hơi thở đã ngừng. Bác sĩ nói bà bị đột quỵ trong đêm, không qua khỏi. Tôi bàng hoàng, giúp hàng xóm lo hậu sự cho bà. Trong căn nhà trống vắng, tôi tìm thấy một lá thư bà để lại trên bàn, đề tên tôi.

Run run mở thư, tôi đọc:

*“Huy con,
Bà biết khi con đọc lá thư này, bà đã không còn. Bà xin lỗi vì chưa trả đủ tiền công cho con, nhưng bà chẳng có gì nhiều để lại. Cả đời bà sống tằn tiện, chỉ mong để lại chút gì cho con trai út của bà – thằng bé giống con, cũng tốt bụng, nhưng mất sớm vì tai nạn. Khi con đến, nấu cơm, chăm bà, bà như thấy thằng út trở về. Con cho bà những ngày cuối đời thật ấm áp, điều mà tiền không mua được.

Bà không có vàng bạc, chỉ có căn nhà này, bà đã nhờ luật sư sang tên cho con. Nó cũ, nhưng là tâm nguyện của bà. Con hãy sống tốt, giữ trái tim nhân hậu ấy, và tha thứ cho bà, vì bà chỉ có thể trả ơn con bằng lá thư này.

Bà Sáu.”*

Nước mắt tôi rơi, ướt cả lá thư. Tôi chết lặng, không phải vì căn nhà bà để lại, mà vì những lời bà viết. Tôi không ngờ những việc nhỏ mình làm lại có ý nghĩa lớn đến thế với bà. Tiền công chưa trả chẳng còn quan trọng, vì bà đã cho tôi một món quà lớn hơn – niềm tin rằng lòng tốt luôn có giá trị.

Sau tang lễ, tôi sửa sang căn nhà của bà, biến nó thành một nơi ấm áp, đúng như bà từng mong. Tôi vẫn đi học, vẫn làm thêm, nhưng mang theo bài học từ bà Sáu: một hành động nhỏ có thể thay đổi cả một cuộc đời. Lá thư ấy, tôi giữ mãi, như một kỷ vật nhắc tôi sống tử tế, như cách bà đã trân trọng tôi.

Bài đăng phổ biến

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…

5 anh em cãi nhau ngay sau đám tang bố vì 60 triệu tiền phúng viếng

Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?”

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…

PҺụ пữ lẳпg lơ Һễ mở mιệпg là пóι 3 cȃu пàყ, пҺất là cȃu sṓ 1: Đàп ȏпg пȇп tráпҺ tҺật xa

“Anh sẽ không ly hôn, nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà”

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

4 ‘chỗ hiểm’ đàn bà khôn ngoan cấm tiệt đàn ông ‘sờ’ vào, kể cả chồng

Em Bé Đã Mất Bất Ngờ Cử Độпg Troпg Quaп Tàι KҺιếп Mọι Ngườι Hoảпg Loạп…Hé Lộ Sự TҺật KιпҺ Hoàпg Được PҺơι Bàү