61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu, đêm tân hôn cởi áo vợ mà giật mình, đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua

 

61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu, đêm tân hôn cởi áo vợ mà giật mình, đau xót cho những gì cô ấy đã trải qua.

Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.

Năm nay tôi đã 61 tuổi, hồi còn trẻ, vợ chồng tôi mở cửa hàng kinh doanh ở thành phố, công việc làm ăn khá phát đạt nên nhà tôi cũng thuộc dạng có của ăn của để. Vợ chồng tôi chỉ sinh được một cô con gái, con bé cũng đã lấy chồng. Sau khi kết hôn, thấy vợ chồng con gái sống hạnh phúc hòa thuận, tôi và vợ rất vui mừng, thầm nghĩ cuộc đời chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Thế nhưng 6 năm trước, vợ tôi qua đời vì bạo bệnh, tôi buồn bã không còn tâm trạng tiếp quản công việc nên tôi quyết định giao lại toàn bộ công việc kinh doanh cho con gái và con rể.

Để vượt qua nỗi đau, tôi và một số người bạn cũ quyết định cùng nhau đi du lịch, tham quan cảnh đẹp, thư giãn tinh thần. Được một vài lần thì bất ngờ xảy ra dịch bệnh, không thể đi đâu được nên thời gian ở nhà, tôi nhàm chán và cô đơn đến mức suýt thì trầm cảm. Con gái thấy tôi cô đơn liền nói tôi nên tìm một người bạn đời mới để chúng tôi có thể chăm sóc lẫn nhau, đồng hành và tâm sự với nhau những điều trong lòng. Không chịu được cảm giác một mình, tôi cũng đồng ý và hứa với con gái rằng sẽ thử tìm đối tượng để tìm hiểu.

Thế nhưng tất cả những buổi hẹn đó đều chẳng đi đến đâu, có người thì tính cách không phù hợp, người thì mở miệng ra đã nhắc chuyện tiền bạc khiến tôi rất phản cảm. Vì vậy, tôi ngưng đến những buổi xem mắt vô nghĩa, lòng tự nhủ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, cái gì đến sẽ đến.

Quả nhiên, số phận thực sự là một điều kỳ diệu. Một ngày cách đây nửa năm, tôi về tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn học cũ mà tôi đã lâu không gặp. Mấy chục năm mất liên lạc, mãi 3 năm trước mới gặp lại nhau, thế nên khi nhận được lời mời, tôi vui vẻ bắt xe đến nhà người bạn đó. Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen. Cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi, khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cả hai chúng tôi đều sững sờ.

Cô ấy tên Thư, là mối tình đầu của tôi, kém tôi 3 tuổi, chúng tôi cùng quê nhưng khác làng. Hồi trẻ cô ấy rất xinh đẹp, có nhiều người thích cô ấy, nhưng cô ấy lại chọn tôi. Lúc đó, gia đình chúng tôi rất nghèo, bố mẹ cô ấy chê tôi nên gả cô ấy cho một người đàn ông trên thị trấn, từ đó chúng tôi mất liên lạc.

Mặc dù chúng tôi đã không gặp nhau mấy chục năm nhưng nhìn thoáng qua tôi vẫn nhận ra Thư. Cô ấy mỉm cười và nói với tôi: “Đã lâu không gặp, anh khỏe không?”.

Sau khi trò chuyện với cô ấy nhiều hơn, tôi được biết Thư đã ly hôn cách đây 20 năm và có một cậu con trai đã lập gia đình. Trước khi nghỉ hưu, cô ấy dạy tại một trường tiểu học ở cùng thành phố nơi tôi sống, vậy mà chúng tôi chưa từng gặp nhau bao giờ. Hóa ra, hôn nhân của Thư rất ngắn ngủi, sau khi con trai chào đời, chồng cô ấy ngoại tình với vợ người khác và còn thường xuyên hành hung Thư.

Lúc đó, việc ly hôn là một điều vô cùng xấu hổ, gia đình cô ấy cho rằng điều đó như bôi tro trát trấu vào mặt, không chịu nhận mẹ con Thư nên cô ấy quyết tâm đưa con lên thành phố tìm việc. Sau đó, Thư trở thành giáo viên tiểu học, một mình nuôi con. Con trai Thư lấy vợ và đang sinh sống ở một thành phố khác.

Vài tháng sau đó, tôi ngỏ lời muốn nối lại với Thư, tôi muốn cùng cô ấy bầu bạn tuổi về già. Thu im lặng rất lâu rồi từ chối tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi lý do, Thư ngập ngừng rồi đáp: “Thật ra em không còn là một người phụ nữ hoàn chỉnh nữa”.

Nhưng tôi gạt đi, tôi bảo Thư rằng chỉ muốn ở bên cô ấy, còn những cái khác tôi không quan tâm. Cuối cùng cô ấy mỉm cười gật đầu với tôi trong nước mắt và đồng ý lấy tôi.

Sau đó, mỗi người chúng tôi đều hỏi ý kiến các con. Cả con gái tôi và con trai Thư đều rất ủng hộ, chúng nói không thể ở bên cạnh bố mẹ nên chúng tôi có thể chăm sóc nhau khiến chúng yên tâm làm việc.

Ngày kết hôn, tôi và Thư chỉ làm một bàn tiệc nhỏ mời con cái trong gia đình đến chung vui. Đêm tân hôn, trong ánh đèn ấm áp, tôi đưa tay tháo cúc áo của Thư. Chiếc áo rơi xuống, tôi giật mình. Tôi thấy ngực trái của cô ấy dày đặc những vết khâu.

Tôi sốc đến mức không thể nói được. Trong phút chốc, tôi tự hỏi vết sẹo này đau đớn đến mức nào, tại sao Thư lại phải chịu đựng điều đó? Lúc này, gương mặt Thư tràn ngập nước mắt, nghẹn ngào nói: “Em từng nói rồi, em không còn nguyên vẹn nữa…”.

Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, tôi ôm cô ấy và nói: “Không sao đâu, chỉ là anh hơi bất ngờ thôi. Chuyện gì đã xảy ra với em, em mắc bệnh gì sao?”.

Hóa ra Thư từng được chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú cách đây 6 năm, rất may là được phát hiện sớm nhưng vẫn phải cắt bỏ một bên. Cô đã đi khám định kỳ 6 năm nay và may mắn không hề tái phát. Nhưng vì thiếu một bên ngực nên Thư dần trở nên tự ti. Bác sĩ và gia đình đã động viên Thư nhiều lần rằng còn sống mới là điều quan trọng nhất.

Vì thế, khi nghe tôi nói muốn nối lại quan hệ với cô ấy vào ngày hôm đó, Thư đã đấu tranh nội tâm rất lâu, sợ tôi sẽ không thích cô ấy. Ban đầu Thư muốn giải thích với tôi nhưng tôi đã ngắt lời khiến Thư ngại không dám mở lời nữa.

Nghe xong những lời cô ấy nói, tôi bật khóc. Thư nhìn tôi và nói: “Nếu anh thấy phiền và không thể chấp nhận thì em có thể rời đi ngay bây giờ và làm thủ tục ly hôn vào ngày mai”.

Tôi nắm lấy tay Thư, khẳng định không bao giờ có chuyện đó. Tôi đã hứa với Thư và con trai cô ấy rằng sẽ chăm sóc Thư và bầu bạn cùng cô ấy, tôi nhất định sẽ làm được. Với cái tuổi của chúng tôi bây giờ, có được sức khoẻ là vui lắm rồi, chút khiếm khuyết trên cơ thể nào có đáng gì?

Bây giờ, chúng tôi sống rất hạnh phúc, cùng nhau đi bộ mỗi ngày, cùng nhau đọc báo, cùng nhau mua đồ và nấu ăn, cùng nhau trò chuyện. Mong rằng cuộc sống này sẽ kéo dài thật lâu, vậy là tôi đủ mãn nguyện rồi.


Bài đăng phổ biến

Bị ba mẹ bỏ rơi, đạp 50km xin vay 3 triệu, cuối cùng bị gánh đè bổng

Mỗi sáng 5h, chồng tôi nói đi chạy bộ hai tiếng không kể nắng mưa đồng hè, nhưng anh không bao giờ đổ mồ hôi

Sai lầm khi thuê giúp việc chăm sóc ông….Thấy bố chồng ngày một già yếu, tr:í nh:ớ cũng không còn m:inh m:ẫn, tôi bàn với vợ thuê người giúp việc để tiện chăm sóc ông. Nhưng vợ lại nằng nặc đòi nghỉ việc, bảo rằng cô muốn tự tay phụng dưỡng bố để tôi yên tâm công tác. Lúc ấy, tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình may mắn cưới được người vợ hiếu thảo, hiểu chuyện. Thế nhưng, từ ngày đó, dường như vợ chồng tôi không còn thời gian gần gũi. Tối nào vợ cũng kêu mệt, bảo cần nghỉ sớm để hôm sau lo cơm nước cho bố. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến chủ nhật vừa rồi, khi vợ bận việc, tôi ở nhà chăm bố một ngày. Chiều hôm đó, lúc chuẩn bị đưa ông đi tắm, bố đột nhiên nắm chặt tay tôi, ánh mắt hoảng hốt như muốn nói điều gì đó. Sau vài giây lắp bắp, ông bật khóc, run rẩy thốt lên một câu khiến tôi sững sờ, cả người lạnh toát. Tôi không nói gì với vợ, chỉ âm thầm quyết định hôm sau về nhà sớm hơn thường lệ để tự mình kiểm chứng. Và rồi, khi vừa mở cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Bí mật mà bấy lâu nay vợ tôi che giấu giờ đây phơi bày, làm tim tôi như thắt lại…

Chồng tôi lương 8 triệu, ở rể suốt 4 năm bị gia đình tôi, đặc biệt là mẹ vợ khinh thường. Một ngày anh đi làm không trở về

Sống ở nhà con rể 15 năm, đến khi căn nhà ở quê được đền bù thì 2 con trai h;í hửng tới tận nơi đòi chia tiền, tôi giả vờ tươi cười đồng ý rồi cho lũ bất hiếu bài học nhớ đời…

Đang “vui vẻ” với bồ trong khách sạn thì nhận được điện thoại của cậu bạn báo tin vợ vào viện mổ cấp cứ

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy…

Sau 3 ngày vợ m/ấ/t, tủ lạnh phát ra mùi lạ, chồng ‘cho::áng vá::ng’ phát hiện

“Anh sẽ không ly hôn, nhưng từ giờ, em chỉ là người dưng sống chung nhà”

PҺụ пữ lẳпg lơ Һễ mở mιệпg là пóι 3 cȃu пàყ, пҺất là cȃu sṓ 1: Đàп ȏпg пȇп tráпҺ tҺật xa