Dành dụm cả năm được 15 triệu, anh Hòa phấn khởi đưa vợ và 2 con đi du lịch Hạ Long. Anh không ngờ lần đi này, anh và 2 con đi mãi không trở về nữa… Bố mệt quá, bố buông tay nhé…

 Dành dụm cả năm được 15 triệu, anh Hòa phấn khởi đưa vợ và 2 con đi du lịch Hạ Long. Anh không ngờ lần đi này, anh và 2 con đi mãi không trở về nữa… Bố mệt quá, bố buông tay nhé…

Buổi chiều hôm đó, vịnh Hạ Long không nắng. Chiếc thuyền du lịch sơn màu xanh lam trôi nhẹ giữa vịnh, như một vết mực nhỏ giữa lòng biển rộng. Gia đình anh Hòa đứng gần mạn thuyền – anh, vợ, và hai đứa trẻ. Bé Thủy nhảy nhót, giơ tay đòi ba chụp ảnh.

“Đẹp quá phải không con?” – anh Hòa khẽ nói, bàn tay nắm nhẹ vai con trai. Chị Thanh bật cười, giơ điện thoại lên, vừa kịp chụp một bức hình cả nhà.

Chỉ vài giây sau, mặt biển bỗng nổi lượn, một cơn gió lạ rít qua, kéo theo tiếng la hoảng của ai đó từ mũi thuyền. Chiếc thuyền nghiêng mạnh về một phía. Người lớn chưa kịp phản ứng, bọn trẻ đã mất thăng bằng. Một tiếng rầm khô khốc – rồi tiếng vỡ choang của kính. Tiếng người gào. Và nước.Anh Hòa kịp ôm ghì lấy hai con khi thân thuyền bắt đầu đổ nghiêng. Từ trong khoang, nước tràn vào lạnh buốt. Tùng chới với, gào gọi mẹ. Bé Thủy khóc nấc, tay quờ quạng giữa không trung. Anh dùng hết sức kéo con ra ngoài mạn thuyền đang dập dềnh, ôm chặt hai đứa trong lồng ngực, đôi chân quạt nước giữa làn sóng ngày một dữ dội.
Anh không kêu lên. Chỉ cố giữ đầu bọn trẻ nổi khỏi mặt nước. Ánh mắt anh liên tục đảo qua tìm vợ – chị Thanh lúc ấy bị va đập, nằm bất động phía sau đuôi thuyền đang dần chìm. Một người khách kịp kéo chị lên chiếc áo phao gần đó. Những cánh tay khác vươn ra, lôi chị lên thuyền cứu hộ đến kịp vào phút chót.

Giữa vùng nước cuộn xoáy, anh Hòa dần kiệt sức. Chiếc thuyền sau lưng đã lật hẳn, mũi chổng lên như một lời từ biệt. Anh ghì chặt hai đứa con trong vòng tay. Mắt anh đỏ hoe. Thủy đã nín khóc, gục vào vai cha. Tùng nắm chặt vạt áo ba, miệng vẫn gọi: “Mẹ ơi!”.

Rồi thuyền lật.

Tới khi thuyền cứu hộ quay lại lần hai, người ta chỉ vớt được ba cha con trong vòng tay nhau, lạnh ngắt, như vẫn còn đang ôm lấy nhau giữa đại dương xanh ngắt kia…


Bài đăng phổ biến

Rúпg Độпg TҺaпҺ Hóa: Mẹ CҺồпg Xaү X.ác Coп Dȃu Để Làm Nem CҺua

Chồng vốn làm bốc vác ở chợ đầu mối. 1 hôm đi chở hàng sớm chẳng may g::â:y TNGT khiến bà cụ 81 t::uổi q;;;ua đ;;;ời, dù đã dốc hết tài sản đền bù nhưng vẫn bị khởi kiện nên chấp nhận đi t::ù 5 năm để làm lại cuộc đời. Trước khi đi, anh dặn tôi làm đơn l/y d/ị rồi đi cưới người khác nhưng tôi không đồng ý, nhất định chờ anh quay về để gia đình sum vầy. Cũng từ đó trở đi, tuần nào tôi cũng đều đặn vào thăm anh nhưng mỗi lần như vậy, anh lại ngỏ ý xin tôi 1 sợi tóc. Mặc dù chẳng biết anh làm gì nhưng tôi vẫn chiều ý anh. Ngày được tha bổng, anh trở về ôm trầm mẹ con tôi và nói rõ lý do về chuyện ‘sợi tóc’ khiến tôi s/ố/c nặng, nước mắt lã chã rơi

‘Ngã ngửa’ khi phát hiện vợ đi tập yoga trong… nhà nghỉ

Rùпg Rợп Đắk Lắk :Cả Trườпg Học Ăп CҺáo NG.ƯỜI Suṓt NҺιḕu Ngàү Mà KҺȏпg Aι Haү

Nghe lời bố dặn: Con hãy cố gắng giữ nhịp thở đều, bám vào bất cứ cái gì nổi trên mặt nước… Bố sẽ bơi sau ngay…

Gia đình bà Lan vốn thuần nông, gốc gác mấy đời ở một làng quê nghèo ven sông Hồng

Nam ơi… bố có tiền rồi… cả nhà mình đi Hạ Long chơi 1 chuyến nhé

Nữ CảпҺ Sát Vιệt Nam Bị Ôпg CҺùm Sàm Sỡ Và Sau Đó Tất Cả PҺảι Trả Gιá Trước Cȏ

“Đêm Mưa Mất Điện, Con Dâu Và Bố Chồng Đã Làm Một Việc Không Thể Tha Thứ…”

“Tàu đi rồi bố ơi, không quay lại được. Bác lái bảo chỉ đi thêm một đoạn nữa thôi…”